Chương 8/9 · Trùm trường là chiếc bùa bình an của tôi
Chương 8: Lời cầu hôn "ướt át"
Tác giả: Em Sâu
Trung tâm Thể thao dưới nước Quốc gia tối nay sáng rực rỡ như ban ngày, sức nóng trên khán đài dường như có thể làm bốc hơi toàn bộ nước trong bể bơi thi đấu.
Trận chung kết Giải vô địch bơi lội Thế giới cự ly 100m tự do nam.
Tôi ngồi ở hàng ghế VIP sát đường bơi nhất, hai tay đan chặt vào nhau đến mức lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi. Xung quanh tôi là hàng vạn khán giả đang gào thét đến khản cổ, những tấm biển cổ vũ có đèn LED nhấp nháy liên tục dòng chữ: "Lôi Thần vô địch!", "Lôi Chấn - Niềm tự hào bơi lội Quốc gia!".
Nhìn về phía bục xuất phát số 4, trái tim tôi đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Lôi Chấn của tôi đang đứng đó. Anh mặc chiếc quần bơi thể thao màu đen chuyên dụng, vóc dáng cao lớn 1m88 với bờ vai rộng và cơ bắp săn chắc hoàn mỹ chẳng khác nào một bức tượng thần Hy Lạp vừa bước ra từ thần thoại. Mái tóc đen vuốt ngược ra sau bị ép gọn dưới chiếc mũ bơi, để lộ khuôn mặt góc cạnh sắc sảo cùng ánh mắt sắc lạnh, ngông cuồng quen thuộc của "trùm trường" năm xưa.
Chỉ khác là, sân chơi của anh bây giờ không phải là trường Trung học số 1, mà là cả thế giới.
Bíp!
Tiếng còi xuất phát vang lên xé toạc bầu không khí căng thẳng. Tám vận động viên lao xuống nước như những quả ngư lôi.
"Lôi Chấn! Lên! Lên!" Tôi bật dậy khỏi ghế, không màng đến hình tượng của một "Quốc bảo múa cổ điển", gào lên hòa cùng đám đông.
Đường bơi của Lôi Chấn tạo ra những bọt nước trắng xóa vô cùng mạnh mẽ. Anh vượt lên dẫn đầu ngay từ 50 mét đầu tiên, động tác quạt tay dứt khoát, nhịp thở hoàn hảo. Khi bàn tay anh chạm mạnh vào thành bể ở vòng cuối cùng, cả nhà thi đấu dường như nổ tung.
Bảng điện tử khổng lồ hiện lên một hàng chữ đỏ chói lọi:
01 - Lôi Chấn (Trung Quốc) - PHÁ KỶ LỤC THẾ GIỚI! HUY CHƯƠNG VÀNG!
Tôi ôm mặt, nước mắt hạnh phúc không tự chủ được mà trào ra. Kiếp trước, anh là một vì sao chổi vụt qua đời tôi, rực rỡ nhưng ngắn ngủi, chịu bao tiếng xấu là kẻ giang hồ chỉ biết "tác động vật lí" người khác. Kiếp này, anh là vì tinh tú sáng nhất, quang minh chính đại đứng trên đỉnh vinh quang.
Lễ trao giải diễn ra ngay sau đó, được truyền hình trực tiếp đến hàng trăm triệu khán giả trên toàn cầu.
Lôi Chấn khoác trên mình chiếc áo khoác đồng phục của đội tuyển quốc gia, đứng trên bục cao nhất. Sau khi chiếc huy chương vàng danh giá được đeo lên cổ anh, một nữ phóng viên đài truyền hình với vẻ mặt hâm mộ tột độ đã chạy tới, đưa micro cho anh.
Theo kịch bản thông thường của các vận động viên, lúc này họ sẽ rơm rớm nước mắt, giọng nói nghẹn ngào gửi lời cảm ơn Tổ quốc, cảm ơn huấn luyện viên, cảm ơn gia đình.
Nhưng Lôi Chấn nhà tôi thì không. Anh cầm lấy micro, khuôn mặt đẹp trai ngời ngời không hề có lấy một giọt nước mắt thảm thiết nào. Anh đứng thẳng lưng, ánh mắt như radar rà quét một vòng quanh khán đài, và rồi khóa chặt lại đúng vị trí của tôi.
"Trước tiên, cảm ơn mọi người đã cổ vũ." Lôi Chấn cất giọng trầm ấm, dõng dạc qua hệ thống loa trung tâm. "Nhưng thời lượng phát sóng có hạn, tôi xin phép bỏ qua phần văn mẫu để đi thẳng vào vấn đề chính."
Nữ phóng viên đứng cạnh ngớ người. Cả nhà thi đấu đột nhiên im phăng phắc.
Chỉ thấy Lôi Thần bơi lội với khuôn mặt đắc ý thường ngày bất ngờ... dùng tay luồn vào túi chiếc quần đùi thể thao đang mặc. Khán giả và hàng ngàn ống kính phóng viên lập tức trợn tròn mắt.
Trời đất, anh ấy đang móc cái gì ở trong cái túi có kích cỡ bé bằng bàn tay kia ra vậy?!
Trước bao nhiêu con mắt soi mói, Lôi Chấn rất bình tĩnh rút ra một chiếc hộp nhung nhỏ màu xanh ngọc bích, bọc cẩn thận bằng một lớp túi nilon chống thấm nước để khỏi dính nước bể bơi.
Tôi đứng dưới này, tay che miệng, não bộ chính thức đình công.
"Trời ạ, Lôi Chấn, đồ ngốc này..." Tôi lẩm bẩm, nước mắt dẫu đã lau đi nay lại rơi xuống lã chã.
Lôi Chấn không hề nao núng trước sự bàng hoàng của cả thế giới, anh giơ chiếc hộp nhung lên, mở nắp ra. Bên trong là một chiếc nhẫn kim cương được thiết kế tinh xảo. Qua màn hình LED khổng lồ giữa sân vận động, hình ảnh chiếc nhẫn sáng lấp lánh phản chiếu cùng nụ cười rạng rỡ của anh.
Anh cầm micro, nhìn thẳng vào ống kính máy quay đang chĩa cận cảnh vào khuôn mặt mình, dõng dạc nói từng chữ:
"Tống Tĩnh Nhi, em nói anh là bùa bình an của em, vậy em có muốn giữ bùa này cả đời không?"
Aaaaaa!
Không đợi tôi phản ứng, cả nhà thi đấu vỡ trận. Đám đông sinh viên và các cô gái hâm mộ hét đến mức làm rung chuyển cả khán đài. Máy quay phim chuyên nghiệp từ trung tâm liền lia một vòng và bắt trúng tôi đang đứng ngẩn ngơ với đôi mắt đỏ hoe, tay che miệng cười đến ngốc nghếch. Hình ảnh của tôi và anh được ghép song song trên hai nửa màn hình LED, đẹp đôi đến mức khiến người ta nghẹt thở.
Qua màn hình lớn, tôi nhìn thấy vành tai anh lại bắt đầu đỏ lựng lên một cách quen thuộc, ánh mắt mang theo ba phần mong đợi, bảy phần làm nũng hệt như chú cún bự chờ chủ về.
"Có! Em đồng ý!" Tôi hét lớn, gật đầu lia lịa như máy khâu, không ngừng giơ tay lên vẫy vẫy về phía anh.
Nhìn thấy tôi gật đầu, Lôi Chấn trên bục huy chương như thể bị ai đó ấn nhầm nút kích hoạt động cơ phản lực. Cái dáng vẻ "trùm trường" kiêu ngạo, điềm đạm ban nãy bay sạch sẽ.
Anh phấn khích nhảy cẫng lên một cái, hét lên một tiếng đầy man rợ: "Yes! Cô ấy đồng ý rồi!"
Và rồi... BÙM!
Không nói không rằng, vị quán quân vừa giành huy chương vàng thế giới của chúng ta ôm chặt lấy chiếc nhẫn, nhảy ùm một phát như một quả lựu đạn khổng lồ cắm thẳng xuống hồ bơi bên cạnh.
Khối nước khổng lồ vỡ òa, văng tung tóe lên không trung, dội thẳng một trận mưa rào vào toàn bộ dàn phóng viên chuyên nghiệp và ban giám khảo đang đứng ngay mép hồ bơi. Tiếng hét chói tai của các phóng viên, tiếng la ó bảo vệ máy quay, ống kính đắt tiền vang lên hỗn loạn.
Tôi đứng trên khán đài vừa khóc vừa cười sặc sụa đến mức không thở nổi. Đồ ngốc nhà anh, cầu hôn lãng mạn người ta quỳ gối tặng hoa, còn anh thì cầu hôn xong liền tắm cho cả đoàn phóng viên quốc tế một trận ra trò thế à?
Nhưng nhìn cái đầu đen ngòm đang trồi lên từ giữa hồ bơi, giơ cao cánh tay cầm chiếc nhẫn vẫy gọi tôi, tôi cảm thấy: Thế này mới là người đàn ông đỉnh nhất thiên hạ chứ! Đùi vàng của tôi, bùa bình an của tôi, kiếp này anh chạy đằng trời cũng không thoát khỏi tay gấu Koala là em đâu!
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện