Chương 9/9 · Trùm trường là chiếc bùa bình an của tôi
Chương 9: Hạnh phúc là khi có anh
Tác giả: Em Sâu
Đám cưới của chúng tôi không diễn ra tại một hòn đảo tư nhân xa hoa lãng mạn, cũng chẳng có chuỗi siêu xe rước dâu dài hàng chục km làm nghẽn loạn giao thông thành phố như mấy bộ tiểu thuyết tổng tài bá đạo.
Chúng tôi chọn một khu vườn sinh thái nhỏ ngoại ô, tổ chức một hôn lễ cực kỳ giản dị nhưng lại ngọt ngào đến mức kiến cũng phải dọn nhà đến ở ké. Khách mời chỉ có bạn bè thân thiết, đồng đội ở đội tuyển bơi lội và những học trò cưng ở lớp múa của tôi.
Điều buồn cười nhất là, vào khoảnh khắc tôi mặc chiếc váy cưới trắng tinh khôi, khoác tay luật sư Trương (người thay mặt đấng sinh thành) từ từ bước vào lễ đường, chú rể Lôi Chấn uy dũng của tôi lại... khóc.
Đúng vậy, bạn không nghe nhầm đâu. Trùm trường tóc vàng từng dùng "tác động vật lí" dẹp loạn giang hồ trường Trung học số 1, nam thần bơi lội phá kỷ lục thế giới với cơ bụng sáu múi kiêu ngạo ngày nào, giờ phút này lại đứng trên bục vắt mũi, khóc bù lu bù loa như một đứa trẻ bị cướp mất kẹo. Anh khóc đến mức nấc cụt, lúc đeo nhẫn cho tôi tay còn run lẩy bẩy, khiến dàn phù rể bên dưới cười lăn cười bò, phải quay video lại để đăng lên mạng xã hội dìm hàng chấn động một phen.
Sau khi kết hôn, Lôi Chấn đưa ra một quyết định khiến truyền thông giới thể thao chấn động: Tuyên bố giải nghệ ngay trên đỉnh cao sự nghiệp.
Hàng triệu fan hâm mộ gào thét nuối tiếc, nhưng anh chỉ thản nhiên đăng một bài đính chính trên trang cá nhân: "Đã lấy được bùa bình an về nhà rồi, giờ tôi phải lui về hậu cung chăm sóc phu nhân. Chào thân ái và quyết thắng!"
Thế là, Lôi Thần lui về sau ánh hào quang, trở thành Huấn luyện viên trưởng đội tuyển bơi lội thanh thiếu niên Quốc gia. Còn tôi, với số tiền thừa kế đã đòi lại được từ nhà họ Tạ bằng sức mạnh của pháp luật Trung Quốc và tiền bản quyền biểu diễn, tôi mở một học viện múa cổ điển lấy tên là "Kinh Hồng". Chúng tôi, mỗi người một bầu trời, nhưng tối nào cũng chung một chiếc giường ấm áp.
Thời gian trôi qua, chớp mắt đã bốn năm.
Một buổi tối cuối đông, gió bấc rít gào ngoài cửa sổ, nhưng bên trong căn biệt thự nhỏ của chúng tôi lại ấm áp đến mức có thể mặc áo cộc tay.
Tôi quấn chiếc chăn mỏng, ôm cốc sữa nóng, lười biếng cuộn tròn trên chiếc ghế sofa lười. Ở giữa phòng khách, vị cựu quán quân thế giới cao 1m88 đang ngồi xếp bằng trên thảm lông, cau mày nhăn trán, tay cầm chiếc tua vít bé xíu hì hục vặn vặn tháo tháo một đống linh kiện nhựa vỡ vụn.
Đó là tàn tích của chiếc xe tăng đồ chơi đắt tiền mà Lôi Tiểu Bảo – con trai ba tuổi của chúng tôi – vừa mới "khai tử" hồi chiều.
"Anh nói xem, cái thằng ranh con này rốt cuộc là giống ai cơ chứ?" Lôi Chấn lầm bầm, dùng tay áo lau giọt mồ hôi trên trán. "Mới ba tuổi đầu, nhổ một cái răng sữa cũng không khóc, nhưng cứ hễ không vừa ý là dùng 'tác động vật lí' đập tan tành đồ chơi. Khung xe bằng hợp kim titanium mà nó cũng bẻ gãy được, gen di truyền này thật sự quá đáng sợ rồi!"
Tôi phì cười, nhấp một ngụm sữa ấm: "Giống ai à? Chẳng lẽ lại giống em? Em là thiên tài múa thục nữ đoan trang thế này cơ mà."
Lôi Chấn ngẩng lên, ném cho tôi một ánh mắt bất lực nhưng tràn ngập sự sủng nịnh. Anh bỏ chiếc tua vít xuống, lắc đầu bỏ cuộc với đống phế liệu kia. Anh đứng dậy, bước những bước dài về phía tôi.
Tôi ngước mắt nhìn anh, trong lòng bỗng dâng lên một cỗ ấm áp khó tả. Nhớ lại kiếp trước bản thân mù quáng chạy theo những thứ hư ảo, để rồi nhận lại một cái kết bi thảm. Lại nhìn người đàn ông cao lớn đang đứng trước mặt mình lúc này, cảm giác mọi bão giông ngoài kia đều bị bờ vai anh chặn lại toàn bộ.
"Chồng ơi..." Tôi tựa cằm lên đầu gối, chớp mắt nhìn anh, chợt hỏi một câu vu vơ: "Anh nói xem, con mình sau này lớn lên... có ngốc giống em không?"
Ngốc nghếch tin lầm người, ngốc nghếch chịu đựng, và ngốc nghếch đến mức suýt chút nữa đã bỏ lỡ mất anh ở kiếp trước.
Lôi Chấn khẽ giật mình, dường như nhìn thấy được tia cảm xúc phức tạp xẹt qua trong mắt tôi. Anh không trả lời ngay mà cúi người xuống, luồn tay qua eo tôi, nhấc bổng tôi lên khỏi chiếc ghế sofa lười rồi kéo gọn vào lồng ngực vững chãi của mình.
Mùi hương nắng ấm pha chút bột giặt chanh quen thuộc bao bọc lấy tôi, hệt như ngày đầu tiên ở dưới gốc cây bàng năm mười bảy tuổi.
Anh cúi đầu, đặt một nụ hôn dịu dàng và trân trọng lên trán tôi. Làn môi anh ấm nóng, xua tan đi mọi luồng khí lạnh.
"Ngốc cũng không sao." Giọng nói trầm khàn của anh vang lên bên tai tôi, mang theo sức nặng của một lời thề vĩnh cửu. "Anh có tay có chân, có lương hưu vận động viên, anh nuôi cả hai mẹ con. Thằng nhóc kia có phá nhà thì anh xây lại. Còn em..."
Anh khẽ siết vòng tay, cọ cọ chóp mũi vào má tôi, cười trầm thấp: "Chỉ cần em mãi mãi là gấu Koala của anh, bám chặt lấy anh không buông là được."
Tôi vùi mặt vào ngực anh, nghe nhịp tim đập từng nhịp mạnh mẽ và bình yên, khóe môi bất giác cong lên nụ cười rạng rỡ nhất.
Phải rồi. Kiếp này, tôi không cần phải gồng mình lên làm một nữ chính hoàn hảo, không cần phải đấu trí dũng với những kẻ tra nam tiện nữ để chứng minh giá trị bản thân. Tôi chỉ cần sống cuộc đời của Tống Tĩnh Nhi, làm một giáo viên múa bình thường, và làm người duy nhất được vị trùm trường hung dữ nhất, ngốc nghếch nhất này đặt trong chóp đỉnh trái tim.
"Chồng ơi." Tôi ngẩng đầu lên, hai mắt sáng rực.
"Sao thế vợ?" Lôi Chấn dịu dàng đáp.
"Em đói rồi. Gấu Koala muốn ăn lẩu Tứ Xuyên siêu cay khổng lồ! Anh mau đi lấy xe đi, chúng ta trốn con đi ăn đêm!"
Lôi Chấn: "..."
"Nửa đêm nửa hôm ăn lẩu cay, ngày mai em lại la hét đòi giảm cân cho mà xem!" Mệng thì cằn nhằn, nhưng trùm trường của chúng ta đã ngoan ngoãn với tay lấy chiếc áo khoác lông vũ siêu dày khoác lên người tôi, sau đó bế thốc tôi lên vai, sải bước đi thẳng ra cửa.
Ngoài kia, tuyết rơi trắng xóa cả một vùng trời, nhưng trong thế giới của tôi, mùa xuân dường như đã nở rộ từ rất lâu, rất lâu rồi.
HẾT!
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện