Chương 7/9 · Trùm trường là chiếc bùa bình an của tôi
Chương 7: Hào quang rực rỡ
Tác giả: Em Sâu
Thời gian đúng là một nhà điêu khắc đại tài. Bốn năm chớp mắt trôi qua, mốc thời gian mười bảy tuổi đầy bão táp năm nào giờ chỉ còn là một hạt bụi nhỏ trong cuốn bách khoa toàn thư về cuộc đời vinh quang của tôi.
Năm hai mươi mốt tuổi, tôi từ một cô nhóc bị chèn ép đã lột xác thành "Quốc bảo múa cổ điển" thế hệ mới của giới nghệ thuật Trung Quốc. Vé xem các buổi biểu diễn của tôi ở Nhà hát lớn Tinh Vân luôn trong tình trạng cháy vé chỉ sau ba giây mở bán.
Còn Lôi Chấn? Chàng "trùm trường" tóc vàng ngổ ngáo năm xưa nay đã ngoan ngoãn nhuộm lại mái tóc đen tuyền chuẩn mực. Thế nhưng, chiều cao 1m88, bờ vai Thái Bình Dương cùng kỹ năng bơi lội xuất thần đã giúp anh chễm chệ bước lên ngai vàng "Nam thần đội tuyển bơi lội Quốc gia". Đi đến đâu, chúng tôi cũng bị fan hâm mộ vây kín, vô tình trở thành "cặp đôi vàng" chiếm sóng mọi mặt trận truyền thông.
Chiều hôm đó, sau khi kết thúc buổi tổng duyệt mệt nhoài, tôi lén đi cửa sau của nhà hát để tránh đám đông phóng viên đang túc trực phía trước.
Vừa đeo khẩu trang, kéo sụp mũ lưỡi trai xuống định bước ra đường vẫy taxi, một bóng đen xông ra từ góc khuất thùng rác cản đường tôi.
"Tĩnh Nhi! Cuối cùng anh cũng đợi được em!"
Tôi giật mình lùi lại hai bước theo phản xạ. Dưới ánh đèn đường mờ nhạt, một người đàn ông gầy gò, râu ria lởm chởm, mặc chiếc áo sơ mi nhăn nhúm rẻ tiền đang nhìn tôi bằng ánh mắt kích động.
Phải mất trọn năm giây, hệ thống nhận diện khuôn mặt trong não tôi mới phân tích ra được người đứng trước mặt là ai.
Trời đất, Tạ Hàn!
Học bá kiêu ngạo, thiếu gia nhà giàu mắt để trên đỉnh đầu năm xưa đâu rồi? À đúng rồi, tôi suýt thì quên mất. Nhờ công lao kiểm toán không biết mệt mỏi của luật sư Trương, những bằng chứng lạm dụng tín nhiệm, chiếm đoạt tài sản nhà họ Tống của vợ chồng nhà họ Tạ đã bị phơi bày trước ánh sáng pháp luật Trung Quốc. Tạ thị phải bồi thường toàn bộ số tiền hàng ngàn vạn tệ, cộng thêm làm ăn thua lỗ, lập tức tuyên bố phá sản. Bọn họ dọn ra khỏi căn biệt thự của bố mẹ tôi ngay trong đêm, từ đó bặt vô âm tín.
Thật không ngờ, Trái Đất tròn đến mức hôm nay rác rưởi lại tự động bay đến trước mặt tôi.
"Tránh ra một chút, anh chắn mất luồng không khí sạch của tôi rồi." Tôi lùi thêm một bước, giọng điệu lạnh nhạt không chút gợn sóng.
Tạ Hàn thấy thái độ của tôi, khuôn mặt nhợt nhạt thoáng chút vặn vẹo. Nhưng hắn nhanh chóng ép bản thân làm ra vẻ thâm tình, khóe mắt rưng rưng cố nặn ra vài giọt nước mắt cá sấu.
"Tĩnh Nhi, anh biết em vẫn còn hận anh. Nhưng bốn năm qua, không ngày nào anh không nhớ đến em." Tạ Hàn bước lên một bước, bắt đầu diễn bài ca hoài niệm. "Em nhớ không? Năm em mười tuổi, em bị ngã xước đầu gối, chính anh đã cõng em về nhà. Chúng ta là thanh mai trúc mã, tình cảm bao nhiêu năm sao có thể nói bỏ là bỏ? Bây giờ anh không còn gì cả, Bạch Diệp cũng đã bỏ theo người khác, anh mới nhận ra trên đời này chỉ có em là yêu anh thật lòng..."
Tôi nghe mà dạ dày cuộn lên từng đợt, suýt nữa nôn hết bữa trưa đắt tiền vừa ăn. Cái logic "khi giàu sang anh theo trà xanh, khi phá sản anh tìm thanh mai" này rốt cuộc được bòn mót từ bãi rác nào vậy?
Thấy tôi đứng im không nói, Tạ Hàn tưởng tôi đã mềm lòng. Hắn vươn tay định nắm lấy tay tôi: "Tĩnh Nhi, chúng ta bắt đầu lại nhé? Hắn ta - Lôi Chấn - chỉ là một tên tứ chi phát triển, ngoài cái mác vận động viên ra thì có gì hợp với tâm hồn nghệ thuật của em đâu..."
"Dừng tay." Tôi lạnh lùng ngắt lời, đồng thời né người tránh khỏi bàn tay dơ bẩn của hắn. "Anh mà đụng vào tôi, ông xã tôi biết được, anh ấy sẽ dùng 'tác động vật lí' ném anh bay thẳng từ nhà hát này về bãi rác thành phố đấy."
Tạ Hàn cứng đờ tay giữa không trung.
Tôi lười biếng rút chiếc điện thoại thông minh phiên bản giới hạn từ trong túi xách ra.
"Trí nhớ của anh tốt thật đấy Tạ Hàn. Nhưng tiếc là từ bốn năm trước, tôi đã tự động xóa sổ anh khỏi bộ nhớ rồi." Tôi vừa nói, vừa thuần thục mở ứng dụng mạng xã hội lớn nhất Trung Quốc. "Anh nghĩ anh diễn một đoạn kịch khổ nhục kế thì tôi sẽ cảm động mà dâng tiền cho anh xài chắc? Để tôi cho anh thấy, cái gì gọi là chênh lệch đẳng cấp."
Nói xong, tôi mở bộ sưu tập ảnh. Nửa tiếng trước, Lôi Chấn vừa bơi xong, đang ở phòng nghỉ đội tuyển kêu ca bụng đói nên đã chụp một tấm hình gửi cho tôi. Trong ảnh, anh mặc độc một chiếc quần bơi thể thao màu đen. Nước hồ bơi vẫn còn đọng lại trên cơ ngực săn chắc và đường nét sáu múi đẹp như tượng tạc, cộng thêm khuôn mặt góc cạnh nam tính và ánh mắt mang theo ba phần bất lực, bảy phần nũng nịu.
Chỉ là ảnh báo cáo lịch trình hàng ngày cho vợ thôi, nhưng mị lực quả thực bạo tạc!
Tôi chọn bức ảnh đó, không cần chỉnh sửa filter, ấn nút tải lên mạng xã hội kèm một dòng trạng thái ngắn gọn, súc tích và cực kỳ "vả mặt":
"Ông xã nhà tôi đang đợi tôi về nấu cơm, mấy người cũ đừng diễn phim buồn trước mặt tôi nữa, tôi không có vé xem đâu! @LôiChấn_ĐộiTuyểnBơiLội"
Bấm gửi! Giao dịch thành công!
Chỉ trong vòng chưa đầy một phút, tiếng thông báo từ điện thoại tôi vang lên liên hồi như súng liên thanh.
Tôi đưa màn hình điện thoại về phía Tạ Hàn. Hắn trợn tròn mắt nhìn bức ảnh Lôi Chấn đang chễm chệ trên trang cá nhân mười triệu người theo dõi của tôi. Ở phần bình luận bên dưới, fan hâm mộ đang thi nhau gào thét:
[Trời đất ơi! Phúc lợi gì đây! Chị Tĩnh Nhi tung thính độc quá!]
[Cơ bụng này là thật sao? Lôi Thần đẹp trai quá mức quy định của pháp luật rồi!]
[Khoan đã, mọi người đọc kỹ caption đi! 'Người cũ' diễn phim buồn? Không lẽ là tên thiếu gia phá sản Tạ Hàn đang mặt dày đi bám váy chị nhà?]
[Haha, mười nhà họ Tạ bây giờ cũng xách dép không lại một góc cơ bụng của anh rể Lôi Chấn nhà tôi! Tra nam cút ngay cho khuất mắt!]
Cư dân mạng với con mắt tinh đời như radar lập tức đào lại câu chuyện nhà họ Tạ phá sản, dùng những lời mỉa mai sắc bén nhất đâm chọc vào lòng tự trọng vốn đã mỏng manh của Tạ Hàn.
Nhìn những dòng bình luận chửi rủa nhắm vào mình, khuôn mặt Tạ Hàn thoắt cái tái mét, rồi chuyển sang đỏ lựng. Hắn lùi lại, đôi môi run rẩy không nói được câu nào. Sự nhục nhã tột cùng đánh sập chút kiêu ngạo cuối cùng của hắn. Tạ Hàn vội vàng lấy tay ôm mặt, quay lưng chạy trối chết vào trong con hẻm tối tăm, hệt như một con chuột cống sợ ánh sáng mặt trời.
Tôi khinh bỉ thu điện thoại lại. Đúng lúc này, màn hình hiển thị một cuộc gọi đến.
Là Lôi Chấn.
Tôi vừa ấn nút nghe, đầu dây bên kia đã vang lên chất giọng trầm khàn mang theo sự đắc ý không che giấu của "nam thần" đội tuyển quốc gia:
"Vợ ơi! Bụng sáu múi của anh được em cho lên bảng tìm kiếm hot nhất mạng xã hội rồi! Vậy tối nay... em định thưởng cho ông xã món gì đây?"
Tôi phì cười, đáp: "Thưởng cho anh hai suất lẩu Tứ Xuyên siêu cay! Rửa sạch sẽ chờ em, gấu Koala về ngay đây!"
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện