Chương 6/9 · Trùm trường là chiếc bùa bình an của tôi
Chương 6: Vả mặt "Thanh mai trúc mã"
Tác giả: Em Sâu
Hội trường vẫn còn chìm trong những tràng pháo tay rầm rộ không ngớt, nhưng tôi đã nhanh chóng kéo Lôi Chấn lẻn ra khỏi cửa hậu trường.
Lúc này, trùm trường của chúng ta đang vừa đi vừa đưa tay nới lỏng cổ áo sơ mi, vành tai vẫn còn vương lại một tầng đỏ ửng khả nghi. Không khí đêm tháng Mười có chút se lạnh, nhưng đi cạnh một "lò sưởi" di động bừng bừng sức sống như anh, tôi chẳng thấy lạnh chút nào.
"Đi thôi chồng ơi! Hôm nay đại công cáo thành, em mời anh đi ăn lẩu Tứ Xuyên siêu cay khổng lồ!" Tôi vui vẻ khoác lấy cánh tay anh, đung đưa đầy phấn khích.
Nhưng đúng lúc chúng tôi vừa bước xuống bậc thềm đá trước cửa nhà thể chất, một thân ảnh mặc đồng phục trắng đã đứng chặn ngay giữa đường.
Dưới ánh đèn đường leo lét, Tạ Hàn đứng đó, hai tay đút túi quần, sống lưng ưỡn thẳng. Gió đêm thổi tung mái tóc được vuốt keo cẩn thận của hắn, tạo nên một dáng vẻ u buồn hệt như nam chính chịu nhiều tổn thương trong mấy bộ phim thanh xuân bi đát thời xưa.
Thấy tôi và Lôi Chấn khoác tay nhau bước ra, chân mày Tạ Hàn giật giật, khuôn mặt thanh tú vặn vẹo trong một giây rồi nhanh chóng ép trở lại vẻ bao dung, cao thượng giả tạo.
"Tống Tĩnh Nhi, em đứng lại đó cho tôi." Hắn cất giọng trầm buồn, mang theo vài phần răn dạy. "Em làm loạn trên sân khấu như vậy, bôi tro trát trấu vào mặt tôi và Bạch Diệp, em đã hả dạ chưa?"
Tôi khựng lại, chớp mắt nhìn Lôi Chấn rồi lại nhìn Tạ Hàn. Cạn lời! Thật sự cạn lời! Bác sĩ khoa thần kinh của bệnh viện trung tâm thành phố rốt cuộc đang làm gì mà lại để lọt lưới một bệnh nhân có sức tưởng tượng siêu phàm như thế này đi lại ngoài đường vậy?
Tạ Hàn thấy tôi im lặng, lại tưởng tôi đang cảm thấy chột dạ. Hắn tự tin bước lên nửa bước, dùng ánh mắt "tôi biết tỏng tim đen của em" nhìn tôi, thở dài một tiếng:
"Tôi biết, em cố tình kéo Lôi Chấn lên sân khấu, cố tình làm mọi thứ nổi bật như vậy cũng chỉ là để thu hút sự chú ý của tôi, muốn tôi phải ghen tuông. Được rồi, Tĩnh Nhi, em thành công rồi đấy."
Hắn dừng lại một chút, hạ giọng ôn nhu đến mức khiến dạ dày tôi cuộn lên một trận buồn nôn: "Chỉ cần em ngoan ngoãn cắt đứt quan hệ với những kẻ du côn không cùng đẳng cấp này, tôi sẽ rộng lượng tha thứ cho em. Theo tôi về nhà đi, tôi sẽ tiếp tục kèm em học. Kỳ thi đại học sắp tới rồi, em không thể vì giận dỗi tôi mà hủy hoại tương lai của mình được."
"Phụt—!"
Tôi thật sự không nhịn nổi, bật cười thành tiếng. Tiếng cười vang dội giữa không gian yên tĩnh khiến nụ cười tự mãn trên môi Tạ Hàn lập tức cứng đờ.
"Tạ Hàn, trong não anh chứa bã đậu hay chứa xi măng vậy?" Tôi buông tay Lôi Chấn ra, thong thả thò tay vào balo, rút ra một tờ giấy in màu đỏ chói lọi vừa được nhà trường phát hồi chiều. "Anh nghĩ anh là cái rốn của vũ trụ, ai cũng phải xoay quanh anh à? Anh tự hào mình là học bá, cho rằng người khác đều là thứ rác rưởi không có tương lai?"
Tôi hất cằm, ném tờ giấy thẳng vào ngực Tạ Hàn. Hắn luống cuống bắt lấy, cúi xuống nhìn.
Đó là Bảng xếp hạng kỳ thi thử toàn tỉnh mới nhất dành cho khối năng khiếu và thể thao.
"Mở to đôi mắt cận thị của anh ra mà nhìn cho kỹ," Tôi lạnh lùng nói, từng chữ như dao găm cắm phập vào cái tôi to đùng của hắn. "Người đứng đầu kỳ thi năng khiếu múa cổ điển toàn tỉnh là tôi. Còn người mà anh vừa gọi là 'kẻ du côn không cùng đẳng cấp', Lôi Chấn, là người xếp hạng 2 toàn tỉnh về khối thể thao cường độ cao, đã được đội tuyển bơi lội quốc gia để mắt tới từ tháng trước."
Tôi nhìn sắc mặt Tạ Hàn thoắt cái chuyển từ trắng bệch sang xanh mét, hai tay cầm tờ giấy run lẩy bẩy. Hắn lắp bắp, không thể tin vào mắt mình: "Không... không thể nào... Hắn ta chỉ là một tên lưu manh chuyên đi 'tác động vật lí' người khác, sao có thể..."
"Đó là vì anh ếch ngồi đáy giếng!" Tôi ngắt lời hắn, sau đó vô cùng tự nhiên quay sang nắm chặt lấy bàn tay to lớn của Lôi Chấn.
Tôi ngẩng cao đầu, ném cho Tạ Hàn một ánh mắt khinh bỉ tột độ: "Anh tự cho mình là giỏi giang, nhưng anh ngay cả tư cách làm đối thủ của chồng em cũng không có. Chúng tôi mỗi người đều đã có đỉnh cao của riêng mình, hơi đâu mà rảnh rỗi đi đóng kịch với loại người tự luyến như anh? Tỉnh mộng đi Tạ Hàn, đừng ở đây làm mất thời gian của chúng tôi đi ăn lẩu nữa!"
Nói xong, tôi kéo tay Lôi Chấn định bước đi.
Suốt từ nãy đến giờ, trùm trường của chúng ta vẫn luôn đứng im lặng như một bức tượng điêu khắc. Thế nhưng ngay lúc này, khi bị tôi gọi hai tiếng "chồng em" ngọt lịm trước mặt tình địch cũ, lưng anh đột nhiên thẳng tắp.
Lôi Chấn không để tôi kéo đi mà chủ động bước lên một bước, chắn nửa người tôi ra phía sau. Anh giơ một cánh tay săn chắc, đầy bá đạo khoác lấy vai tôi, kéo tôi nép sát vào lồng ngực ấm áp của anh.
Anh cúi xuống nhìn Tạ Hàn đang đứng sững sờ như kẻ mất hồn, nhếch mép cười một cái, nụ cười mang theo mười phần ngạo nghễ, ngang tàng của một vị vua.
"Nghe rõ chưa?" Giọng Lôi Chấn trầm thấp nhưng vang dội. "Vợ tôi bảo anh tránh đường! Còn dám đứng ngáng chân làm chậm trễ giờ ăn lẩu của cô ấy, cẩn thận tôi dùng 'tác động vật lí' tiễn anh bay thẳng vào thùng rác đấy."
Nói xong, Lôi Chấn vỗ nhẹ lên vai tôi, dịu dàng cúi đầu nói: "Đi thôi, đi ăn lẩu. Em muốn ăn thịt bò nhúng hay dạ dày bò? Anh bao hết."
"Cả hai! Em muốn gọi hẳn ba đĩa thịt bò!" Tôi vui vẻ đáp, ngoan ngoãn nép vào người anh bước đi.
Chúng tôi cứ thế hiên ngang lướt qua mặt Tạ Hàn, để lại phía sau lưng một "thanh mai trúc mã" đang ôm khư khư bảng thành tích với cõi lòng vỡ vụn thành trăm mảnh, gió đêm thổi qua nghe xót xa đến cực điểm.
Tôi lén ngước lên nhìn góc nghiêng nam tính của Lôi Chấn, khóe môi không tự chủ được cong lên tới tận mang tai. Có người chống lưng vả mặt tra nam, cảm giác thật sự là sướng rần rần!
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện