Chương 5/9 · Trùm trường là chiếc bùa bình an của tôi
Chương 5: Sân khấu này là của chúng ta!
Tác giả: Em Sâu
Hậu trường hội trường lớn của trường Trung học số 1 lúc này đang hỗn loạn hệt như một cái chợ vỡ.
Lễ tốt nghiệp kiêm Hội diễn văn nghệ toàn trường đang diễn ra đến hồi cao trào. Chỉ còn đúng mười lăm phút nữa là đến tiết mục đinh của lớp 12A3 chúng tôi: Múa cổ điển kết hợp đệm đàn Piano.
Thế nhưng, ngay lúc nước sôi lửa bỏng này, "Bạch liên hoa" Bạch Diệp lại đột nhiên ôm lấy ngực, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy ném vào máy giặt, lảo đảo ngã vào vòng tay của Tạ Hàn.
"Tạ Hàn, ngực em khó thở quá... Chắc là do dạo này tập luyện nhiều, bệnh hen suyễn lại tái phát rồi..." Bạch Diệp thều thào, khóe mắt rưng rưng vắt ra được hai giọt nước mắt vô cùng chuẩn chỉ.
Tạ Hàn lập tức đỡ lấy ả, khuôn mặt đầy vẻ xót xa, sau đó quay ngoắt sang trừng mắt nhìn tôi, dùng cái giọng điệu tổng tài bá đạo rởm đời ra lệnh:
"Tống Tĩnh Nhi, em xem em đã ép Bạch Diệp thành ra cái dạng gì rồi? Hôm qua em cố tình giành phòng tập múa của cô ấy, hại cô ấy phải tập ngoài hành lang lạnh lẽo. Bây giờ tôi cho em một cơ hội cuối cùng: Mau cúi đầu xin lỗi Bạch Diệp, hứa từ nay không bắt nạt cô ấy nữa, nếu không, tiết mục đệm đàn và hát này tôi sẽ lập tức rút lui! Em tự đi mà diễn một mình!"
Lớp trưởng đứng bên cạnh nghe xong thì suýt nữa quỳ rạp xuống đất, nước mắt giàn giụa: "Tạ Hàn, cậu đừng làm loạn mà! Tiết mục này lớp ta chuẩn bị ròng rã hai tháng trời để tranh giải nhất đó!"
Tôi đứng khoanh tay dựa vào tường, trên người đã thay xong bộ váy múa lụa trắng thướt tha. Nhìn màn diễn kịch vụng về của đôi nam nữ trước mặt, tôi nhịn không được bật cười thành tiếng.
Khí chất thanh cao của học bá ở đâu ra chứ? Rõ ràng là cố tình mượn cớ để dằn mặt tôi, muốn ép tôi phải khóc lóc van xin hắn như kiếp trước. Chỉ tiếc là, kịch bản cũ rích này chị đây không thèm nhận vai nữa rồi!
"Cửa ra vào ở hướng sáu giờ, đi thong thả không tiễn." Tôi lười biếng chỉ tay về phía cửa hậu trường, giọng điệu lạnh tanh. "Đừng ở đây cản trở không khí hít thở của tôi. Còn nữa, Bạch Diệp, lần sau có giả vờ hen suyễn thì nhớ đừng có bôi phấn má hồng quá đậm, nhìn không giống người bệnh mà giống cương thi thiếu ngủ hơn đấy."
"Cô...!" Bạch Diệp tức đến mức suýt thì quên mất mình đang đóng vai bệnh nhân, trợn ngược mắt.
Tạ Hàn mặt đen xì, hừ lạnh một tiếng: "Được, Tống Tĩnh Nhi, em có giỏi thì cứ cứng miệng đi. Tôi chống mắt lên xem lát nữa không có người đệm đàn, em múa giải nhất kiểu gì! Chúng ta đi!"
Nói rồi, hắn ôm Bạch Diệp quay lưng bước đi, bóng lưng toát lên vẻ "tôi đang chờ em quỳ xuống ôm chân tôi khóc lóc".
Lớp trưởng suy sụp ngồi bệt xuống đất. Còn tôi thì lập tức xách váy, chạy thục mạng ra phía khán đài.
Tạ Hàn nghĩ hắn là trung tâm của vũ trụ chắc? Hắn quên mất rằng, ở một góc khuất của khán đài, có một vị đại thần đang nằm ngủ gục.
Tôi lách qua hàng ghế, nhào thẳng tới chỗ nam sinh có mái tóc vàng rực rỡ đang úp cuốn tạp chí thể thao lên mặt.
"Ông xã! Tới giờ làm việc rồi!"
Tôi kéo phắt cuốn tạp chí ra. Lôi Chấn cau mày tỉnh giấc, ánh mắt sắc lẹm mang theo sát khí của người bị phá đám giấc ngủ. Nhưng khi nhìn thấy tôi trong bộ váy múa lụa trắng, đôi mắt anh xẹt qua một tia ngẩn ngơ, vành tai lại bắt đầu có dấu hiệu chuyển sang màu hồng phấn.
"Cô... cô ăn mặc kiểu gì thế này? Lạnh chết đi được!" Anh lầm bầm, tiện tay cởi chiếc áo khoác đồng phục ném lên vai tôi.
"Chồng ơi, cứu tràng! Tiết mục của em thiếu người đệm đàn Piano rồi!" Tôi chớp chớp mắt, túm lấy vạt áo anh lay lay.
Lôi Chấn suýt thì sặc nước bọt: "Tôi á? Cô bị ấm đầu à? Cô bắt trùm trường đi đánh đàn Piano? Cô không sợ tôi dùng 'tác động vật lí' đập nát cái đàn của trường sao?"
Tôi nhếch mép cười đầy tự tin: "Đừng có lừa em. Em biết thừa hồi tiểu học anh đã thi lấy bằng Piano cấp 8 rồi. Thiếu gia nhà họ Lôi mà lại không biết chơi nhạc cụ sao? Mau lên, nếu anh không lên sân khấu, em sẽ ôm đùi anh khóc bù lu bù loa ở đây cho cả trường xem!"
Lôi Chấn cứng họng. Đối phó với kẻ địch giang hồ, anh có thể tung một cước giải quyết, nhưng đối phó với một Tống Tĩnh Nhi vô sỉ, anh hoàn toàn tước vũ khí đầu hàng.
"Chết tiệt... Cô đúng là oan gia của tôi!" Anh gãi đầu sột soạt, hùng hổ đứng dậy, tháo phăng chiếc cravat học sinh vứt sang một bên, cởi hai cúc áo sơ mi trên cùng, để lộ yết hầu gợi cảm. "Đi! Lên sân khấu! Hỏng việc thì đừng có oán tôi!"
Mười phút sau.
Khi người dẫn chương trình đọc tên tiết mục của lớp 12A3, cả hội trường xôn xao. Tạ Hàn và Bạch Diệp đã ngồi sẵn ở hàng ghế khán giả, vẻ mặt đắc ý chờ xem trò cười của tôi.
Nhưng khi bức màn nhung đỏ từ từ kéo ra, cả hội trường đột nhiên im bặt.
Dưới ánh đèn spotlight ánh vàng, không phải là một Tạ Hàn thư sinh trói gà không chặt. Ngồi trước cây Grand Piano đen bóng là Lôi Chấn – đại ca trùm trường với mái tóc vàng nổi loạn, tay áo sơ mi xắn cao để lộ phần cánh tay săn chắc. Khí chất ngông cuồng thường ngày của anh lúc này lại hòa quyện một cách hoàn hảo với sự trầm mặc của cây đàn, tạo ra một mị lực bức người.
Ngón tay thon dài của anh lướt trên phím đàn. Từng nốt nhạc vang lên, trong trẻo, điêu luyện và đầy cảm xúc.
Cả trường há hốc mồm. Đây là trùm trường chỉ biết dùng nắm đấm thật sao?!
Tôi mỉm cười, tung dải lụa trắng trên tay, tung người thực hiện một cú xoay trên không vô cùng hoàn mỹ. Tôi múa giữa trung tâm sân khấu, từng động tác uyển chuyển, linh hoạt như một con thiên nga trắng vút bay khỏi đầm lầy.
Ánh mắt tôi từ đầu đến cuối chỉ hướng về phía người con trai đang đánh đàn.
Và rồi, Lôi Chấn tiến sát lại micro. Anh không chỉ đàn, anh còn hát. Giọng nam trầm ấm, khàn khàn mang theo sự sủng nịnh không che giấu vang vọng khắp hội trường, cuốn lấy từng bước nhảy của tôi. Sự kết hợp giữa sự mạnh mẽ của anh và sự mềm mại của tôi tạo nên một phản ứng hóa học bùng nổ, khiến tất cả học sinh ngồi dưới nổi da gà.
Khi nốt nhạc cuối cùng rơi xuống, tôi thực hiện động tác kết thúc bằng cách ngả người về phía sau. Lôi Chấn đã đứng dậy từ lúc nào, bước tới một bước, vòng tay qua eo đỡ lấy tôi vững vàng.
Hai ánh mắt chạm nhau. Dưới ánh đèn sân khấu, góc nghiêng của anh đẹp đến mức vô thực.
Ba giây im lặng trôi qua. Sau đó, cả hội trường như vỡ tung. Tiếng vỗ tay, tiếng reo hò, tiếng huýt sáo vang lên như sấm rền.
Tôi đứng thẳng người, nắm lấy tay Lôi Chấn cúi chào khán giả. Khóe mắt tôi lướt xuống hàng ghế VIP bên dưới.
Tại đó, "học bá" Tạ Hàn và "trà xanh" Bạch Diệp đang ngồi bất động. Khuôn mặt của hai người bọn họ lúc này xám xịt, cứng đờ, đen như cái đít nồi bị cháy khét. Tạ Hàn gắt gao nắm chặt hai tay vào thành ghế, đôi mắt vằn lên tia không cam lòng tột độ khi thấy người đang tỏa sáng rực rỡ bên cạnh tôi không phải là hắn.
Tôi nhếch mép cười, giơ tay làm biểu tượng chữ "V" chiến thắng về phía họ.
Xin lỗi nhé, sân khấu này bây giờ là của chúng tôi!
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện