Chương 4/9 · Trùm trường là chiếc bùa bình an của tôi
Chương 4: "Dương khí" của Trùm Trường
Tác giả: Em Sâu
Ký túc xá trường Trung học số 1 lúc mười một rưỡi đêm im ắng đến mức có thể nghe thấy tiếng lá cây xào xạc ngoài cửa sổ.
Tôi nằm cuộn tròn trên chiếc giường đơn cứng ngắc, hai mắt mở thao láo nhìn trân trân lên trần nhà. Đã đếm đến con cừu thứ mười ngàn tám trăm lẻ chín, nhưng cơn buồn ngủ vẫn nhất quyết từ chối ghé thăm.
Đúng vậy, tôi mắc chứng mất ngủ kinh niên. Kiếp trước, những tháng ngày bị nhà họ Tạ giam lỏng, bị chèn ép đến mức nghẹt thở đã để lại một di chứng tâm lý nặng nề. Mỗi khi nhắm mắt lại, cảm giác lạnh lẽo và tuyệt vọng lại bủa vây lấy tôi như một tầng sương mù dày đặc.
Nhưng trưa nay thì khác. Lúc tôi nhào vào lòng Lôi Chấn, mùi hương nắng ấm pha chút bột giặt chanh trên áo anh, cùng với nhiệt độ cơ thể rực rỡ sức sống của một thiếu niên mười bảy tuổi, đã đánh tan hoàn toàn sự lạnh lẽo đó. Cảm giác an toàn tuyệt đối ấy khiến tôi thèm khát đến phát điên.
Tôi ngồi bật dậy. Không được! Nếu không nạp "dương khí", tôi sẽ đột tử mất!
Với kỹ năng ép dẻo và sự linh hoạt của một thiên tài múa, tôi dễ dàng đu người qua bức tường rào phía sau ký túc xá, đáp đất gọn gàng như một con mèo. Dựa vào trí nhớ kiếp trước, tôi biết Lôi Chấn không ở ký túc xá mà sống một mình trong khu căn hộ cao cấp "Cẩm Tú Vân Đình" cách trường mười phút đi bộ. Đừng nhìn anh mang danh trùm trường mà nhầm, thật ra Lôi Chấn là một thiếu gia ngậm thìa vàng chính hiệu, chỉ là thích ra ngoài tự lập để thỏa mãn đam mê... "tác động vật lí" giải cứu thế giới mà thôi.
Mười lăm phút sau, tôi đứng trước cửa căn hộ số 1802, giơ ngón tay nhấn chuông liên hồi.
Bính boong! Bính boong! Bính boong!
Cửa bật mở. Lôi Chấn xuất hiện với mái tóc vàng rối bù như tổ quạ, trên người mặc bộ đồ ngủ bằng cotton màu xám tro che kín bưng từ cổ đến gót chân. Anh đang trong trạng thái ngái ngủ cực độ, đôi mắt híp lại đầy bực dọc định mở miệng chửi người.
Nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy tôi – một con nhóc mặc áo thun rộng thùng thình, tóc tai bù xù đứng giữa hành lang tối om – anh lùi phắt lại ba bước, suýt nữa vấp ngã vào tủ giày.
"Tống... Tống Tĩnh Nhi?! Nửa đêm nửa hôm cô trèo tường làm gì? Bị mộng du à?!"
Tôi không trả lời, trực tiếp nhào tới như một con thú đói vồ mồi, lách qua khe cửa rồi ôm rịt lấy anh. Mùi hương nắng ấm quen thuộc ùa vào khoang mũi khiến toàn thân tôi thả lỏng, bao nhiêu căng thẳng mệt mỏi bay sạch.
Tôi ngẩng đầu lên, rơm rớm nước mắt, dõng dạc tuyên bố: "Chồng ơi, cho em hấp thu chút dương khí, không có anh em chết mất!"
"Khụ khụ khụ..." Lôi Chấn sặc nước bọt, ho sù sụ đến mức mặt đỏ tưng bừng.
Anh cuống cuồng đẩy tôi ra nhưng sức tôi bám quá dai. Không còn cách nào khác, trùm trường của chúng ta tiện tay vơ luôn cái chăn bông siêu dày trên ghế sofa, trùm thẳng lên đầu tôi. Sau đó, với tốc độ ánh sáng, anh quấn tôi lại ba vòng, cuốn chặt đến mức tôi trông không khác gì một cái bánh chưng cỡ bự, chỉ chừa lại đúng cái đầu để thở.
Tôi bị quấn chặt cứng, ngã oạch xuống ghế sofa mềm mại, bĩu môi: "Anh làm gì vậy? Em muốn sạc pin cơ mà!"
Lôi Chấn đứng cách xa tôi tận hai mét, khoanh tay trước ngực, lồng ngực phập phồng như vừa chạy marathon mười cây số. Vành tai anh đỏ rực lên, lan sang cả hai bên má.
"Cô bị ma nhập thật rồi!" Anh lẩm bẩm, ánh mắt hoang mang nhìn tôi như nhìn sinh vật ngoài hành tinh. "Cái gì mà hút dương khí? Cô tưởng mình là hồ ly tinh trong Liêu Trai Chí Dị à? Khuya khoắt chạy đến nhà con trai nói mấy lời xằng bậy, cô có tin ngày mai tôi lên núi Mao Sơn mời đạo sĩ xuống dán bùa trừ tà vào trán cô không hả?"
Tôi chớp chớp mắt, cố gắng nhúc nhích cái thân hình "bánh chưng" của mình, giọng tủi thân: "Em nói thật mà. Em bị chứng mất ngủ kinh niên, uống thuốc cũng không khỏi. Nhưng chỉ cần ngửi thấy mùi hương trên người anh, em liền thấy rất an tâm. Anh là bùa bình an của em, có anh em mới ngủ được."
Lôi Chấn sững người. Có lẽ đôi mắt quầng thâm như gấu trúc và sắc mặt nhợt nhạt của tôi đã chứng minh lời tôi nói không phải là nói dối.
Anh há miệng định mắng thêm vài câu, nhưng cuối cùng lại thở hắt ra một tiếng đầy bất lực. Trùm trường hung dữ thế thôi, chứ tâm hồn lại mềm xèo như chiếc bánh bao nhân đậu đỏ.
Anh đi đến, đá cái gối ôm xuống thảm lông, rồi khoanh chân ngồi bệt xuống ngay cạnh ghế sofa nơi tôi đang nằm.
"Cô coi tôi là nhang muỗi hay thuốc an thần hả?" Anh vừa lầm bầm chửi đổng, vừa kéo cái mép chăn bông xuống một chút để tôi dễ thở hơn. "Chỉ được ngủ ở đây đêm nay thôi đấy! Sáng mai tự giác lăn về trường cho tôi, nghe rõ chưa?"
Tôi cười tít mắt, cố gắng thò một bàn tay ra khỏi lớp chăn dày cộp, quơ quơ trong không trung: "Vậy anh nắm tay em đi. Phải dẫn truyền dương khí trực tiếp thì mới có tác dụng!"
"Tống Tĩnh Nhi, cô đừng có mà được nước lấn tới!" Lôi Chấn trừng mắt, lớn tiếng quát.
Nhưng mắng thì mắng, vài giây sau, tôi vẫn thấy một bàn tay to lớn, ấm áp đầy vết chai mờ mờ nắm lấy tay tôi. Động tác của anh cực kỳ cứng nhắc, giống như đang cầm một quả bom nổ chậm vậy.
"Nhắm mắt lại! Khò khò cho tôi! Cô mà dám mở mắt ra, tôi lập tức ném cô ra ngoài hành lang cho muỗi chích!" Lôi Chấn gắt gỏng, nhưng tay anh lại vô thức đan chặt vào tay tôi.
"Dạ, tuân lệnh ông xã!"
Tôi nhắm mắt lại, khóe môi cong lên không giấu nổi nụ cười. Mùi hương nắng ấm bao bọc lấy tôi, hơi ấm từ bàn tay anh truyền qua từng mạch máu. Giọng lầm bầm phàn nàn của anh lọt vào tai tôi bỗng trở thành bản nhạc ru ngủ êm ái nhất thế gian.
Chỉ chưa đầy ba phút sau, tôi đã chìm vào một giấc ngủ sâu và bình yên nhất trong suốt nhiều năm qua, bỏ lại trùm trường tóc vàng vẫn đang cứng đờ người ngồi gác đêm bên cạnh, nửa bước cũng không dám động đậy.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện