Chương 3/9 · Trùm trường là chiếc bùa bình an của tôi
Chương 3: Rời khỏi "Hang Cọp"
Tác giả: Em Sâu
Biệt thự nhà họ Tạ nằm ở khu nhà giàu phía nam thành phố. Nhìn cánh cổng sắt uốn hoa văn mạ vàng nhấp nháy dưới nắng, khóe môi tôi không nhịn được mà giật giật.
Bảy năm trước, sau vụ tai nạn giao thông cướp đi sinh mạng của bố mẹ tôi, nhà họ Tạ với tư cách là bạn thân của gia đình đã đứng ra nhận quyền giám hộ. Bọn họ diễn một màn tình thâm nghĩa trọng, khóc lóc thảm thiết đến mức lọt vào hẳn bản tin thời sự tối. Kết quả? Bọn họ quang minh chính đại dọn từ căn hộ cũ nát sang ở trong chính căn biệt thự bố mẹ tôi để lại, tiện tay "quản lý" luôn quỹ tín thác và số cổ phần công ty trị giá hàng chục triệu tệ của nhà họ Tống.
Còn tôi, từ một cô chiêu ngậm thìa vàng, biến thành "con nuôi" ăn nhờ ở đậu, bị nhồi nhét tư tưởng phải biết ơn, phải nhẫn nhịn, và quan trọng nhất: Phải dốc lòng dốc sức làm một cô "vợ dự phòng" ngoan ngoãn hầu hạ cậu quý tử Tạ Hàn của bọn họ.
Kiếp trước, tôi ngu ngốc tin vào cái mác "gia đình" mỏng manh ấy. Kiếp này, xin lỗi, tôi quyết định lật bàn!
Tôi đẩy cửa bước vào phòng khách. Đang ngồi trên ghế sofa da thật uống trà chiều là chú Tạ và dì Lý - bố mẹ của Tạ Hàn. Thấy tôi, dì Lý lập tức nở một nụ cười giả lả, giọng điệu ngọt ngào đến mức kiến cũng phải mắc bệnh tiểu đường:
"Ôi chao, Tĩnh Nhi của chúng ta về rồi đấy à? Dì vừa bảo dì giúp việc hầm canh gà cho con, đi học về chắc mệt lắm..."
Bà ta chưa kịp diễn xong bài ca người mẹ hiền từ, bước chân của một người đàn ông mặc vest đen, xách cặp táp bước vào ngay phía sau tôi đã khiến nụ cười trên mặt bà ta cứng đờ.
"Giới thiệu với chú dì," Tôi mỉm cười, bình thản ngồi xuống chiếc ghế sofa đơn đối diện, vắt chéo chân, phong thái ung dung như một bà hoàng về lại lãnh địa của mình. "Đây là luật sư Trương, đối tác cấp cao của văn phòng luật Chính Nghĩa."
Chú Tạ đặt mạnh tách trà xuống bàn, nhíu mày ra vẻ bề trên: "Tĩnh Nhi, con làm cái trò gì vậy? Đang yên đang lành dẫn người ngoài về nhà làm gì?"
"Người ngoài đâu mà người ngoài," Tôi cười khẩy. "Luật sư Trương là người đại diện hợp pháp của con. Hôm nay con về đây chỉ để thông báo hai việc."
Tôi giơ một ngón tay lên: "Thứ nhất, bắt đầu từ chiều nay, con sẽ chuyển vào ký túc xá của trường. Không làm phiền 'tổ ấm' của chú dì nữa."
Nghe đến đây, sắc mặt hai vợ chồng họ Tạ lập tức thay đổi. Dì Lý hoảng hốt đứng bật dậy: "Con nói bậy bạ gì thế? Người ngoài không biết lại tưởng nhà họ Tạ này ngược đãi con! Tạ Hàn mà biết nó sẽ buồn lắm đấy!"
Ôi chao, lại lôi bảo bối của bọn họ ra làm bia đỡ đạn.
Tôi lười biếng giơ tiếp ngón tay thứ hai, cắt ngang lời bà ta: "Thứ hai, năm nay con đã mười bảy tuổi, sắp đến tuổi thành niên. Số tiền chú dì 'giữ hộ' con bấy lâu nay, bao gồm cổ phần công ty, bất động sản và các quỹ tiền mặt, luật sư Trương sẽ thay con kiểm toán và tính toán rõ ràng theo đúng quy định của pháp luật. Nếu có dấu hiệu thâm hụt..."
Tôi kéo dài giọng, ánh mắt sắc lạnh lướt qua gương mặt đang tái mét của chú Tạ: "...Con không ngại mang bảng sao kê ra tòa án để nhờ pháp luật Trung Quốc phân xử đâu."
"Bốp!"
Đó là tiếng đứt dây thần kinh lý trí của chú Tạ. Ông ta tức giận chỉ tay vào mặt tôi: "Mày... mày đúng là đồ ăn cháo đá bát! Nhà tao nuôi mày ngần ấy năm, giờ mày định giở trò vạch áo cho người xem lưng à?"
"Khoan đã!"
Đúng lúc vở kịch đang đến cao trào, từ trên cầu thang, Tạ Hàn mặc đồ ngủ lụa bước xuống. Khuôn mặt hắn toát lên vẻ cao ngạo và đắc ý như thể vừa nhìn thấu hồng trần. Hắn bước tới, liếc nhìn luật sư Trương rồi nhìn tôi, khóe miệng nhếch lên một nụ cười nửa miệng mà hắn tự cho là vô cùng tà mị.
"Tống Tĩnh Nhi, em quậy đủ chưa?" Giọng Tạ Hàn trầm xuống, mang theo sự bao dung đầy giả tạo. "Chỉ vì trưa nay tôi không nhận hoa của em, không chấp nhận lời tỏ tình của em, mà em làm mình làm mẩy đến mức vác cả luật sư về nhà uy hiếp bố mẹ tôi sao?"
Tôi: "..."
Thật sự, tôi rất muốn mở hộp sọ của hắn ra xem bên trong chứa não hay chứa đậu phụ. Cái tư duy logic tự luyến của hắn rốt cuộc là được lập trình từ hành tinh nào vậy? Hắn thực sự nghĩ tôi bỏ tiền thuê một luật sư hạng A với mức phí vài vạn tệ một giờ chỉ để chơi trò lạt mềm buộc chặt với hắn sao?
Tạ Hàn thấy tôi im lặng, tưởng tôi đã bị vạch trần tâm tư, liền tiến lại gần một bước, hạ giọng ra vẻ ban ơn: "Được rồi. Nếu em đã tốn công sức đến mức này, tôi đồng ý. Em có thể làm bạn gái dự bị của tôi. Bây giờ thì ngoan ngoãn bảo luật sư về đi, đừng làm bố mẹ tôi sợ."
Nghe xong câu nói đó, tôi không nhịn được nữa, cúi đầu nhìn chiếc đồng hồ điện tử trên tay.
Mười hai giờ mười lăm phút!
Chết tiệt! Bữa trưa!
Tôi ngẩng phắt đầu lên, lờ tịt đi khuôn mặt đang chờ đợi sự cảm kích của Tạ Hàn, quay sang nói với người đàn ông mặc vest bên cạnh: "Luật sư Trương, việc còn lại giao cho chú. Bất cứ hóa đơn nào không hợp lý, cứ kiện thẳng tay cho cháu."
Nói xong, tôi xách balo lên, bước nhanh ra cửa.
Tạ Hàn bị ăn bơ, biểu cảm trên mặt vỡ nát. Hắn vươn tay định kéo tôi lại: "Tống Tĩnh Nhi! Em đi đâu? Không có tôi ở đây, em định diễn kịch cho ai xem?"
Tôi né người một cái cực kỳ điêu luyện, tiện thể tặng hắn một ánh nhìn ghét bỏ như nhìn đống rác chưa phân loại: "Tránh ra, đừng cản trở giờ hoàng đạo của tôi. Tôi đi đâu à? Tôi đi ăn chực! Bữa trưa của Lôi Chấn sắp nguội rồi, tôi không có thời gian đứng đây xem cậu tấu hài đâu!"
"Cái gì? Lôi Chấn?!" Giọng Tạ Hàn vỡ nốt, the thé như gà bị cắt tiết.
Nhưng tôi không thèm quay đầu lại. Bước ra khỏi cánh cửa biệt thự ngột ngạt này, hít một ngụm không khí trong lành, tôi cảm thấy cả người nhẹ bẫng.
Tạm biệt nhé hang cọp mọc đầy nấm mốc. Chị đây phải đi tìm "đùi vàng" của chị để nạp năng lượng đây! Trùm trường tóc vàng bơi lội siêu cấp, đợi em! Em mang cái bụng đói đến tìm anh đây!
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện