Chương 2/9 · Trùm trường là chiếc bùa bình an của tôi
Chương 2: Tuyệt chiêu "Gấu Koala"
Tác giả: Em Sâu
Sự im lặng của sân trường nhanh chóng bị phá vỡ bởi một tiếng gầm gừ tức tối.
"Tống Tĩnh Nhi! Cậu đang làm cái trò lố lăng gì vậy?"
Khuôn mặt Tạ Hàn lúc này đổi màu liên tục, từ xanh xao sang tím ngắt chẳng khác gì biểu đồ chứng khoán lao dốc. Hắn sải bước tới, giương đôi mắt kiêu ngạo nhìn tôi chằm chằm: "Cậu tưởng cố tình ôm ấp một tên lưu manh học đường thì tôi sẽ ghen sao? Cậu nghĩ chiêu lạt mềm buộc chặt, muốn mượn người khác để thu hút sự chú ý của tôi có tác dụng à? Thật quá ấu trĩ!"
Tôi thầm đảo mắt một vòng rưỡi trong lòng. Cái trình độ tự luyến của tên này chắc chắn đã đạt đến mức độ có thể đưa vào sách giáo khoa y khoa rồi.
Thay vì lãng phí nước bọt cãi nhau với hắn, tôi càng siết chặt vòng tay quanh eo Lôi Chấn, nhón chân lên, úp mặt vào ngực anh, nũng nịu tột độ: "Chồng ơi, ở đây nhiều ruồi nhặng vo ve quá, ồn ào đau cả đầu."
Lôi Chấn cứng đờ người như một bức tượng thạch cao vừa được tạc xong. Bình thường đại ca trùm trường giải quyết vấn đề đều ưu tiên dùng "tác động vật lí", nhưng đối mặt với một đứa con gái mềm oặt bám dính lấy mình thế này, anh hoàn toàn mất khả năng chiến đấu.
"Này... cậu... cậu buông tôi ra trước đã!" Giọng anh nghẹn lại trong cổ họng, hai tay giơ cao lên trời như tư thế đầu hàng, hoàn toàn không dám chạm vào người tôi.
"Không buông! Tuyệt đối không buông!" Tôi lập tức kích hoạt tuyệt chiêu. Hai chân tôi vắt chéo lên chân anh, hai tay vòng qua cổ anh siết chặt. Biến thân: Gấu Koala!
Đám học sinh xung quanh bắt đầu huýt sáo ầm ĩ, có đứa còn móc điện thoại ra chuẩn bị chụp ảnh. Lôi Chấn nhìn thấy vô số ống kính chĩa về phía mình, hoảng sợ thực sự. Trùm trường có thể không sợ đổ máu, nhưng chắc chắn không thể chịu nổi "cái chết xã hội" kiểu này.
Trong cái khó ló cái khôn, anh cắn răng, một tay luồn xuống dưới nhượng chân tôi, một tay đỡ lấy lưng tôi, nhấc bổng tôi lên dễ như nhấc một củ cải.
"Đứng chắc vào!" Anh gắt lên một tiếng, rồi cứ thế bế vác tôi, vắt chân lên cổ chạy trối chết khỏi hiện trường, bỏ lại Tạ Hàn đứng hóa đá với biểu cảm nứt toác giữa sân.
Gió thổi vù vù bên tai. Tôi úp mặt vào vai Lôi Chấn, trong lòng nở hoa. Đùi vàng kiếp này khỏe thật đấy, bế một đứa con gái bốn mươi lăm ký chạy sáu trăm mét mà không hề thở dốc!
Nhưng chạy trời không khỏi nắng. Vừa vòng qua dãy nhà A, chúng tôi đụng ngay phải "Hắc Bạch Vô Thường" của trường Trung học số 1 – Thầy giám thị Diêm.
"Đứng lại!" Thầy Diêm cầm theo chiếc thước kẻ dài nửa mét, trừng mắt nhìn chúng tôi qua cặp kính viễn thị. "Lôi Chấn! Giữa thanh thiên bạch nhật cậu vác bạn học nữ chạy thục mạng đi đâu thế hả? Có còn ra thể thống gì không?"
Lôi Chấn phanh gấp, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm trán. Anh lắp bắp, não bộ dường như hoạt động với công suất 200% để bịa ra một lý do mang tính nhân văn nhất:
"Báo cáo thầy Diêm! Bạn học này... chân bạn ấy bị... bị chuột rút! Đúng rồi, chuột rút toàn thân! Tình hình cực kỳ nguy kịch! Cứu người như cứu hỏa, em đang làm người tốt việc tốt, gấp rút đưa cậu ấy đi phòng y tế ạ!"
Để gia tăng độ tin cậy cho vở kịch, tôi lập tức ôm lấy cổ anh, rên rỉ vô cùng chuyên nghiệp: "Ui da... đau quá thầy ơi... gân cốt em sắp đứt đoạn hết rồi..."
Thầy Diêm bán tín bán nghi nhìn bộ dạng thống khổ của tôi, lại nhìn khuôn mặt thành khẩn đầy mồ hôi của Lôi Chấn, cuối cùng xua tay: "Được rồi, mau đưa đi! Đừng có viện cớ trốn tiết đấy!"
Lôi Chấn vâng dạ lia lịa, tiếp tục vác tôi chạy biến vào một góc cầu thang vắng vẻ phía sau phòng y tế.
Vừa xác nhận không có ai, anh lập tức buông tôi xuống, lui lùi về sau ba bước như thể tôi là một loại virus truyền nhiễm cấp độ cao.
"Cô rốt cuộc bị chập mạch ở đâu vậy?" Anh vuốt mặt, thở hắt ra, mái tóc vàng rực rỡ dưới nắng cũng rối bù lên.
Tôi vỗ vỗ tà váy, không chút ngại ngùng tiến lại gần, chớp mắt tỏ vẻ vô tội: "Em bị chập mạch ở chỗ nào đâu? Em nói rồi, anh là chồng em, em yêu anh nhất trên đời!"
Khuôn mặt Lôi Chấn thoắt cái tối sầm lại. Vẻ bối rối ban nãy bay sạch, thay vào đó là sự lạnh lùng và một chút tổn thương mà anh cố che giấu.
"Cô bớt diễn đi." Anh nhếch mép cười nhạt, gằn từng chữ. "Yêu tôi? Thích tôi? Chồng cô? Thật nực cười! Hôm qua lúc tôi nhờ đàn em đưa thư tình cho cô, chính cô đã thẳng tay vứt nó xuống đất, rồi còn tàn nhẫn giẫm nát nó trước mặt bao nhiêu người cơ mà? Giờ Tạ Hàn không thèm để ý đến cô, cô liền tìm đến tôi để làm bia đỡ đạn, chọc tức hắn ta à?"
Lời buộc tội của Lôi Chấn như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt tôi. Ký ức kiếp trước ùa về. Đúng vậy, ngày hôm qua, vì mải chạy theo lấy lòng Tạ Hàn, tôi đã không ngần ngại chà đạp lên bức thư tình dán đầy hình trái tim vụng về của người con trai này.
Nhưng tôi của bây giờ đã được "nâng cấp" rồi! Chút sóng gió này làm sao cản bước được "trà nghệ" (nghệ thuật làm trà xanh) chính phái của tôi?
Tôi không những không lùi lại, mà còn tiến lên một bước, ép Lôi Chấn lùi sát vào bức tường phía sau. Tôi ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh, giọng điệu tỉnh bơ nhưng đầy lý lẽ:
"Anh sai rồi! Ai bảo em vứt? Ai bảo em chê? Đó là em... đang thử thách lòng kiên nhẫn của anh thôi!"
Lôi Chấn sững sờ: "Thử... thử cái gì cơ?"
"Thử lòng anh đó!" Tôi vỗ nhẹ lên ngực anh, thở dài đầy triết lý. "Đường Tam Tạng đi Tây Thiên thỉnh kinh còn phải trải qua chín chín tám mươi mốt kiếp nạn mới lấy được chân kinh. Em là nữ thần múa của trường, chẳng lẽ lại gật đầu ngay từ bức thư đầu tiên? Em giẫm lên bức thư là để xem phản ứng của anh thế nào. Nếu chỉ vì một chút trắc trở cỏn con đó mà anh lùi bước, thì sao xứng đáng làm bùa bình an cả đời của em?"
Toàn bộ thế giới quan của Lôi Chấn dường như bị tôi đạp đổ rồi xây lại trong tích tắc. Anh mở to mắt, ngón tay chỉ vào tôi run run, nửa ngày mới nặn ra được một câu:
"Cô... cô... ngụy biện! Đổi trắng thay đen! Rõ ràng là cô..."
"Rõ ràng là em rất quan tâm đến anh!" Tôi ngắt lời, chớp đôi mắt to tròn lấp lánh như sương mai. "Nếu không quan tâm, tại sao em lại biết thư đó là của anh? Tại sao hôm nay em lại mặc kệ ánh mắt của người khác để ôm anh?"
Lôi Chấn hoàn toàn cứng họng. Trùm trường đánh Nam dẹp Bắc, dọa khóc không biết bao nhiêu nam sinh, giờ phút này lại bị một mớ lý luận "hạt tiêu" của tôi làm cho xây xẩm mặt mày.
Dù anh cố gắng tỏ ra hung dữ và cau có đến mức nào, thì cái vành tai đang đỏ rực lên như máu bồ câu kia đã phản bội anh một cách triệt để.
Tôi mỉm cười đắc ý. Đồ ngốc, kiếp này anh chạy không thoát khỏi tay em đâu!
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện