Chương 1/9 · Trùm trường là chiếc bùa bình an của tôi
Chương 1: Tỏ tình hay là "đòi nợ"?
Tác giả: Em Sâu
"Tống Tĩnh Nhi, cậu đừng làm trò lố nữa. Thời gian của tôi rất quý giá, cậu có rảnh rỗi thì lo mà nâng cao thành tích học tập đi, đừng suốt ngày bám lấy tôi như âm hồn bất tán."
Giọng nói lạnh nhạt, mang theo bảy phần kiêu ngạo và ba phần chán ghét vang lên đỉnh đầu tôi.
Tôi chớp mắt. Ánh nắng ban trưa chói chang của tháng Chín rọi thẳng vào mặt khiến tôi hơi choáng váng. Xung quanh là đám đông học sinh đang xì xầm to nhỏ, tiếng loa phát thanh của trường Trung học số 1 đang phát bài nhạc thể dục giữa giờ quen thuộc.
Khoan đã. Nhạc thể dục giữa giờ?
Tôi cúi xuống nhìn hai tay mình. Trắng trẻo, thon thả, mười ngón tay không hề có vết chai sần do những năm tháng làm lụng vất vả ở kiếp trước. Trên tay tôi lúc này là một bó hoa hồng đỏ chót, được gói ghém sến súa bằng lớp giấy bóng kính lấp lánh như phong cách đám cưới thập niên 90.
Tôi ngẩng phắt đầu lên. Đứng cách tôi nửa mét là một thiếu niên mặc đồng phục trắng tinh tươm, sống lưng thẳng tắp, đeo kính gọng vàng, khuôn mặt toát lên vẻ "ta đây là học bá thanh cao, phàm phu tục tử xin đừng chạm vào".
Tạ Hàn!
Khối óc thiên tài từng đoạt giải nhất cuộc thi múa cổ điển toàn quốc của tôi lập tức quay cuồng trong 0.01 giây để xử lý dữ liệu. Trời đất ơi, tôi trọng sinh rồi! Ông trời thế mà lại ưu ái mở cho tôi một tài khoản VIP để chơi lại từ đầu, hơn nữa lại chọn đúng cái "điểm lưu game" chí mạng này: Lễ tỏ tình thất bại thảm hại chấn động toàn trường năm mười bảy tuổi!
Kiếp trước, đúng vào khoảnh khắc này, nghe những lời sỉ nhục của Tạ Hàn, tôi đã khóc như mưa tuôn thác đổ. Tôi hạ mình van xin, hứa hẹn sẽ học giỏi, hứa hẹn sẽ ngoan ngoãn làm một "thanh mai" hiểu chuyện phía sau hắn. Kết quả? Hắn dẫm đạp lên lòng tự trọng của tôi, hùa cùng gia đình hắn bòn rút sạch sẽ tài sản bố mẹ tôi để lại, cuối cùng ép tôi đến bước đường cùng.
Nhưng đó là chuyện của kiếp trước. Còn bây giờ, nhìn khuôn mặt "tự luyến" của Tạ Hàn, dạ dày tôi bỗng cuộn lên một trận buồn nôn vật lý. Hắn nghĩ mình là ai? Ngọc Hoàng Thượng Đế hạ phàm chắc? Trong mắt tôi hiện tại, hắn phiền phức và chướng mắt chẳng khác gì một con ruồi xanh đậu trên đĩa bánh kem!
Thấy tôi đứng thẫn thờ không nói gì, Tạ Hàn nhíu mày, giọng điệu càng thêm phần bề trên: "Tôi nói cậu có nghe không hả? Mau cầm hoa của cậu về đi, đừng để Bạch Diệp nhìn thấy, cô ấy lại hiểu lầm."
Ồ, thì ra là sợ "trà xanh" Bạch Diệp hiểu lầm.
Tôi khẽ cười khẩy. Một nụ cười tự động kích hoạt chế độ "phản diện" trong truyền thuyết.
"Tránh đường." Tôi nói gọn lỏn, âm lượng không lớn nhưng đủ để những người đứng gần nghe thấy.
Tạ Hàn sửng sốt: "Cậu nói cái gì?"
"Tôi bảo cậu, phiền cậu nhấc cái gót ngọc ngà của cậu sang một bên. Chó khôn không cản đường."
Nói xong, tôi vung tay, ném thẳng bó hoa hồng đỏ chót bọc giấy kính sến súa kia vào thùng rác phân loại cạnh đó. Bụp! Bó hoa bay một đường parabol hoàn hảo, hạ cánh chính xác vào ngăn "Rác thải không tái chế". Rất hợp lý.
Đám đông xung quanh đồng loạt hít một ngụm khí lạnh. Tạ Hàn trừng mắt nhìn tôi, biểu cảm trên mặt hắn vỡ vụn như bị ai đó dùng búa tạ tác động vật lý thẳng vào đầu.
Tôi lười biếng liếc hắn một cái, không thèm để lại nửa chữ, lách người bước đi.
Mục tiêu của tôi không phải là đứng đây lãng phí nước bọt với một kẻ cặn bã. Đôi mắt tôi như radar quét một vòng quanh sân trường, và rồi, tôi khựng lại.
Dưới gốc cây bàng cổ thụ ở góc sân bóng rổ, có một thân ảnh cao lớn đang nằm ườn trên dãy ghế đá. Mái tóc nhuộm vàng rực rỡ nổi bần bật giữa đám học sinh tóc đen ngoan ngoãn. Trên mặt người nọ úp một cuốn sách giáo khoa Ngữ Văn lớp 11 để che nắng. Đôi chân dài miên man gác chéo lên nhau, toát ra một cỗ khí thế "Bố mày đang ngủ, đứa nào gọi bố cắn chết đứa đó".
Lôi Chấn!
Trùm trường, đại ca khét tiếng của trường Trung học số 1, người mà ngay cả thầy giám thị cũng phải đau đầu. Nhưng với tôi, anh ấy chính là tia sáng duy nhất ở kiếp trước, là người duy nhất đưa tay ra đỡ lấy tôi khi tôi bị Tạ Hàn và Bạch Diệp dồn ép đến mức thân tàn ma dại. Tiếc là kiếp trước tôi bị "mù tình", sợ hãi cái vẻ ngoài giang hồ của anh nên đã bỏ lỡ.
Kiếp này, chị đây quyết tâm bám chặt cái "đùi vàng" bọc thép này! Cương quyết không buông!
Tôi hít một hơi thật sâu, dồn toàn bộ sức lực của đôi chân múa thiên tài, chạy một mạch như vận động viên điền kinh phá kỷ lục Olympic, lao thẳng về phía gốc cây bàng.
Tạ Hàn phía sau dường như chưa cam lòng, lớn tiếng gọi: "Tống Tĩnh Nhi! Cậu lại định giở trò lạt mềm buộc chặt gì..."
Chữ "gì" của hắn bị nuốt ngược vào trong bụng.
Bởi vì tôi đã nhảy phốc lên, hai tay dang rộng, nhào thẳng vào vòng tay của "trùm trường" đang ngủ say sưa trên ghế đá.
Bịch!
Cuốn sách Ngữ Văn rơi xuống đất. Lôi Chấn bị một lực tác động vật lý đột ngột giáng xuống, giật mình tỉnh giấc. Anh chưa kịp mở miệng chửi thề thì đã bị tôi ôm chặt lấy eo. Vòng eo của thanh niên mười bảy tuổi tràn trề sức sống, cơ bắp săn chắc, sờ vào cực kỳ có cảm giác an toàn!
Tôi áp mặt vào vòm ngực rộng lớn của anh, hít một hơi thật sâu mùi hương nắng ấm pha chút bột giặt chanh nhàn nhạt, sau đó ngẩng đầu lên, dùng chất giọng nức nở, oan ức nhất có thể để gào lên với âm lượng 120 decibel:
"Chồng ơi!!! Cuối cùng em cũng tìm thấy anh rồi!!!"
Một giây.
Hai giây.
Ba giây.
Cả sân trường rộng lớn bỗng chốc tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng muỗi bay. Đám nam sinh đang ném bóng rổ làm rơi cả bóng lăn lông lốc. Đám nữ sinh đang ăn dưa xem kịch thì há hốc mồm, cằm rớt chạm đất. Còn Tạ Hàn ở đằng xa thì hóa đá toàn tập.
"Trùm trường" Lôi Chấn vĩ đại của chúng ta cúi đầu. Đôi mắt sắc lạnh thường ngày xếch lên đầy vẻ ngái ngủ và hoang mang tột độ. Anh nhìn con nhóc đang bám chặt lấy mình như bạch tuộc, rồi lại nhìn đám đông đang trố mắt xung quanh.
Chỉ trong chưa đầy ba giây, tôi tận mắt chứng kiến một điều kỳ diệu của sinh học: Khuôn mặt ngỗ ngược, hổ báo của đại ca trường học bỗng chốc đỏ bừng lên như một con tôm luộc chín. Màu đỏ lan từ cổ, bò lên hai má, vành tai cũng rực lên như đang rỉ máu.
Bàn tay to lớn của anh lóng ngóng giữa không trung, định đẩy tôi ra nhưng dường như sợ làm gãy xương tôi nên lại rụt về, cuối cùng đành lúng túng bấu chặt lấy mép ghế đá.
Đôi môi mỏng của anh run rẩy, giọng nói trầm khàn thường ngày chuyên dùng để dọa người giờ đây lắp bắp, vỡ vụn:
"Này... này bạn học... cậu... cậu nhận nhầm người rồi à?"
Tôi ngẩng mặt lên, chớp chớp đôi mắt to tròn long lanh nước (tự ép bằng cách không chớp mắt nãy giờ), vô cùng kiên định đáp:
"Không nhầm! Kiếp này, kiếp sau, kiếp sau nữa, cũng không thể nhầm được!"
Lôi Chấn đứng hình.
Xong đời, đại ca giang hồ dường như sắp khóc đến nơi rồi!
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện