Chương 4/5 · Tỏ tình với học trưởng thất bại, tôi về ôm anh hàng xóm 6 múi
Chương 4: Sự xuất hiện của người thứ ba
Tác giả: Tư Hạ
Sáng thứ Hai, trời vẫn mưa dầm dề. Không khí đầu tuần ảm đạm cộng thêm dư âm của trận cảm lạnh cuối tuần trước khiến tôi uể oải không muốn nhấc người. Tôi vừa ngậm bánh mì nướng vừa xỏ giày, miệng làu bàu về việc trạm xe buýt ngập nước. Đứng cạnh tủ giày, Trầm An thong thả khoác chiếc áo gió màu xám đậm, chìa khóa xe trên tay xoay mấy vòng lách cách. "Lên xe đi, tiện đường anh chở." Anh hất cằm về phía cửa. "Tiện đường á? Studio của anh ở khu Đông, trường em ở khu Tây cơ mà?" Tôi nhíu mày, cảnh giác nhìn anh. Trầm An không buồn giải thích, chỉ liếc nhìn đồng hồ trên cổ tay: "Tám giờ kém mười lăm rồi. Nếu em thích lội nước bẩn và muộn học môn chuyên ngành thì cứ việc." Quả nhiên, đánh đúng điểm yếu. Tôi ngoan ngoãn ngậm miệng, lẽo đẽo theo anh xuống hầm để xe. Ngồi trong chiếc SUV không gian rộng rãi, mùi hương bột giặt thơm lạnh quen thuộc lại thoang thoảng bay đến. Tôi dán mắt ra ngoài cửa sổ, ngắm những hạt mưa đập vào kính, cố thu hẹp sự tồn tại của mình xuống mức thấp nhất. Kể từ sự cố trong phòng tắm, tôi luôn ở trạng thái căng như dây đàn khi ở cạnh anh. Chiếc xe dừng lại cách cổng giảng đường khoa Kinh tế khoảng năm chục mét. "Cảm ơn anh, em vào đây." Tôi luống cuống vơ lấy chiếc ô trên ghế sau, định mở cửa chuồn lẹ. "Từ từ." Trầm An gọi giật lại. Anh với tay ra băng ghế sau, lấy chiếc bình giữ nhiệt màu hồng phấn đưa cho tôi. "Mẹ em vừa gọi video dặn đi dặn lại, bắt em phải uống hết chỗ trà gừng này. Đừng để quên." Tôi nhận lấy bình gừng ấm nóng, định nói thêm câu gì đó lấp liếm sự bối rối, nhưng ngay lúc vừa đẩy cửa xe bước xuống, tôi đã khựng lại. Dưới gốc cây long não lớn ngay sát cổng vòm, Ngô Dật Tầm đang đứng đó. Anh ta mặc áo khoác hoodie trắng, trên tay ôm một xấp tài liệu, dường như đang đợi ai đó. Thấy tôi bước ra từ ghế phụ của một chiếc xe sang lạ hoắc, Dật Tầm sững người. Ánh mắt anh ta lướt từ chiếc xe, chuyển sang bộ dạng hơi lúng túng của tôi, rồi dừng lại ở chiếc bình giữ nhiệt màu hồng đang nằm gọn trong tay tôi. Tôi cứng đờ người. Không phải vì còn vương vấn đoạn tình cảm cũ, mà vì sự xuất hiện đột ngột của Dật Tầm vào khoảnh khắc nhạy cảm này mang đến một cảm giác tội lỗi kỳ lạ, giống như học sinh hư bị giáo viên bắt quả tang vậy. Dật Tầm bước tới vài bước, khoảng cách đủ gần để anh ta nhận ra người ngồi ở ghế lái không phải là bố tôi. "Chiêu Chiêu," Dật Tầm cất giọng, mang theo sự tò mò và một tia dò xét khó giấu. "Ai đưa em đi học vậy?" Tôi ngập ngừng, miệng há ra định thốt lên từ "anh hàng xóm" quen thuộc. Nhưng chữ "anh" còn chưa kịp trượt khỏi đầu lưỡi, lớp kính xe bên cạnh tôi đã từ từ hạ xuống. Kỷ Trầm An không nhìn tôi. Anh hơi nghiêng đầu ra ngoài, một tay vẫn đặt hờ trên vô lăng, ánh mắt sắc lạnh và hờ hững lướt qua Ngô Dật Tầm. Không có lời chào hỏi thân thiện, cũng không có nụ cười xã giao. Khí chất áp đảo của một người đàn ông trưởng thành được bộc lộ rõ ràng, áp chế hoàn toàn dáng vẻ thanh xuân vườn trường của vị học trưởng trước mặt. "Người nhà của Chiêu Chiêu." Giọng Trầm An trầm thấp, dứt khoát, không mang theo nửa điểm giải thích thừa thãi. Câu nói vỏn vẹn sáu chữ, nhưng lại giống như một quả bom ném thẳng vào bầu không khí đang căng thẳng. Sắc mặt Ngô Dật Tầm lập tức thay đổi. Anh ta khựng lại, nụ cười nửa vời trên môi cứng đờ. Ánh mắt anh ta lướt qua lại giữa tôi và Trầm An, dường như đang cố phân tích hàm ý thực sự đằng sau hai chữ "người nhà" đầy tính sở hữu kia. Còn tôi, tôi nắm chặt chiếc bình giữ nhiệt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Tim tôi đập thình thịch, một luồng nhiệt lan từ gáy lên tận mang tai. Hai chữ "người nhà" mà Trầm An nói ra, không giống như cách bố mẹ tôi vẫn hay gọi, mà nó mang một tầng nghĩa mập mờ, bứt rứt, như thể anh đang cố tình giăng ra một cái bẫy để tuyên bố chủ quyền. "Vào lớp đi, chiều anh đón." Trầm An không để tâm đến phản ứng của Dật Tầm, quay sang nói với tôi một câu, rồi thản nhiên kéo kính xe lên. Chiếc xe phóng vút đi, để lại tôi và Dật Tầm đứng trân trân dưới mưa. "Thì ra... em có người nhà đưa đón." Dật Tầm lẩm bẩm, giọng điệu có phần khô khốc, ánh mắt nhìn tôi đã thêm vài phần phức tạp. Tôi không giải thích, cũng lười biện minh. Tôi gật đầu qua loa rồi bung ô bước thẳng vào trường. Chiều hôm đó, vòng bạn bè trên WeChat của trường bùng nổ. Không biết ai đã chụp được cảnh tôi bước xuống từ chiếc SUV, kèm theo một dòng trạng thái đầy mùi drama: “Tin chuẩn chưa? Nữ thần khoa Kinh tế vừa bị học trưởng từ chối, hôm sau đã có xế xịn đưa đón, tài xế là cực phẩm nhân gian!” Tôi nhìn màn hình điện thoại, thở dài thườn thượt. Nhưng tận sâu trong lòng, một loại cảm giác hư vinh kỳ lạ, xen lẫn sự rung động khó gọi tên, đang âm thầm sinh sôi nảy nở.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện