Chương 5/5 · Tỏ tình với học trưởng thất bại, tôi về ôm anh hàng xóm 6 múi
Chương 5: Bọt xà phòng trơn trượt
Tác giả: Tư Hạ
Bố mẹ tôi ở Tam Á chơi vui đến quên trời đất, gia hạn thêm chuyến đi ba ngày nữa. Kể từ sau vụ đụng độ ở cổng trường, bầu không khí giữa tôi và Trầm An bắt đầu chuyển sang một trạng thái kỳ quặc. Nó giống như mặt hồ phẳng lặng, nhìn ngoài thì yên ả, nhưng bên dưới là những đợt sóng ngầm chực chờ bung trào. Anh không nhắc lại sự kiện hôm đó, vẫn duy trì thói quen qua nhà tôi nấu bữa tối. Nhưng những lúc vô tình chạm mắt, tôi luôn thấy ánh nhìn của anh nấn ná lại lâu hơn một nhịp, sâu thẳm và đầy ý vị. Tối thứ Tư, Trầm An làm món sườn xào chua ngọt – món tủ của tôi. Bữa ăn diễn ra trong sự im lặng tương đối dễ chịu, chỉ có tiếng nhai nuốt nhẹ nhàng và âm thanh TV rè rè từ phòng khách vọng vào. Ăn xong, tôi xung phong rửa bát. Đương nhiên, tôi muốn kiếm việc làm để tránh phải ngồi đối diện anh ở ngoài kia. Nhưng tôi vừa mở vòi nước, Trầm An đã xắn tay áo bước vào. Anh đứng cạnh bồn rửa, tiện tay cầm miếng bọt biển lên. "Để em làm cho. Bữa nào anh cũng nấu rồi." Tôi giật mình, vội vàng xua tay. Căn bếp này đã nhỏ, giờ một nam một nữ cùng đứng rửa bát, vai kề vai, khiến tôi có cảm giác hô hấp của mình bị cướp mất một nửa. "Nhanh tay lên còn xem phim. Phim kinh dị mới ra, em sợ xem một mình chứ gì?" Anh thản nhiên đáp, ánh mắt lướt qua tôi, không mang theo sự trêu đùa thường ngày, mà là một sự khẳng định chắc nịch. Tôi á khẩu. Đúng là tôi sợ, nhưng tôi càng sợ đứng cạnh anh lúc này hơn. Chúng tôi bắt đầu rửa. Quy trình rất nhịp nhàng: tôi tráng qua nước rửa chén, anh xả lại bằng nước sạch. Tiếng nước chảy rào rào, tiếng bát đũa va lách cách. Mùi xà phòng hương chanh hòa với mùi thơm lạnh từ áo sơ mi của anh tạo thành một hợp chất gây mê khiến đầu óc tôi quay cuồng. Tay tôi dính đầy bọt xà phòng trắng xóa. Trong một khoảnh khắc lơ đãng, tôi với lấy chiếc đĩa sứ sâu lòng cuối cùng nằm trong bồn. Cùng lúc đó, tay của Trầm An cũng vươn tới. Hai bàn tay chạm nhau trên mép đĩa. Tôi giật mình, phản xạ có điều kiện rụt tay lại. Chiếc đĩa sứ, vốn đã trơn tuột vì bọt xà phòng, mất điểm tựa lập tức trượt khỏi tay tôi, chới với rơi xuống. Nhưng nó chưa kịp chạm đáy bồn, một bàn tay lớn đã vững vàng đỡ lấy. Nhanh như chớp, Trầm An không chỉ chụp được chiếc đĩa, mà lòng bàn tay to lớn, ấm nóng của anh còn bao trọn lấy bàn tay ướt đẫm bọt xà phòng của tôi. Thời gian như ngừng đọng. Tiếng nước từ vòi vẫn chảy rào rào xối xuống, cuốn trôi lớp bọt trắng trên tay hai người, để lộ ra làn da đang dán chặt vào nhau. Nước lạnh toát, nhưng da thịt anh lại nóng rực. Nhiệt độ ấy xuyên qua lớp nước, truyền thẳng vào tay tôi, chạy dọc lên cánh tay rồi đánh thẳng vào tim. Không ai rút tay lại. Tôi đứng chít trân tại chỗ, hơi thở tắc nghẽn trong lồng ngực. Ngón tay cái của Trầm An hơi di chuyển, miết nhẹ qua mu bàn tay tôi. Một cái chạm rất khẽ, nhưng lại mang theo sức sát thương khủng khiếp. Tôi từ từ ngước mắt lên. Trầm An đang nhìn tôi. Đôi mắt đen láy, sâu hun hút, ghim chặt vào khuôn mặt tôi. Không có sự bất ngờ, không có sự trêu đùa, cũng không có vẻ ngượng ngùng của một người lỡ tay chạm nhầm. Ánh mắt anh mang theo sự tĩnh lặng áp đảo, một loại xâm lược âm thầm nhưng vô cùng mạnh mẽ. Khoảng cách giữa hai chúng tôi quá gần. Hơi thở của anh lướt nhẹ qua trán tôi. Bầu không khí trong bếp đặc quánh lại, căng như dây đàn, chỉ cần một cử động nhỏ cũng có thể đứt phựt. "Chiêu Chiêu..." Giọng anh khàn đi, trầm đục, vang lên giữa tiếng nước chảy. "Dạ?" Tôi đáp, âm thanh mỏng manh đến đáng thương. Anh không nói tiếp, chỉ khẽ siết nhẹ bàn tay đang bao bọc lấy tay tôi. Hành động ấy, cộng với ánh mắt sâu thẳm kia, như một lời tuyên chiến. Mọi phòng tuyến ngụy trang mang tên "anh em trong nhà" của tôi vỡ vụn từng mảng. Lớp mặt nạ cuối cùng bị tháo bỏ.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện