Chương 3/5 · Tỏ tình với học trưởng thất bại, tôi về ôm anh hàng xóm 6 múi
Chương 3: Cự ly nguy hiểm và bóng ma quá khứ
Tác giả: Tư Hạ
Đêm đó, tôi trùm chăn kín đầu, nằm lăn lộn trên giường đến gần ba giờ sáng. Tiếng mưa rơi lộp độp ngoài cửa sổ không xoa dịu được mớ bòng bong trong đầu tôi. Kỳ lạ là, tôi không khóc nữa. Những lời cự tuyệt sắc lạnh của Ngô Dật Tầm chiều nay – "Anh chỉ xem em là đàn em khóa dưới, đừng làm những việc vô ích nữa" – giờ phút này dội lại trong tâm trí tôi, không mang theo sự đau đớn xé ruột gan như tôi tưởng tượng. Hóa ra, giọt nước mắt tức tưởi dưới cơn mưa ban chiều không hẳn vì quá yêu mà đau. Nó giống sự tủi thân, sự ấm ức tột độ khi nhận ra bao nhiêu công sức bám đuôi, những lần viện cớ hỏi bài, những ly trà sữa cất công xếp hàng mua suốt một năm qua, cuối cùng chỉ đổi lại một sự phủ nhận sạch trơn. Tôi lật người, gác tay lên trán. Ngô Dật Tầm dường như đã lùi lại phía sau, nhường chỗ cho một sự bối rối mang tính chất vật lý hơn. Bàn tay tôi vô thức siết lại. Xúc cảm về một vòng eo săn chắc, về tấm lưng rộng và cứng cáp, cùng mùi bột giặt thơm lạnh vẫn râm ran bám lấy đầu ngón tay. Tôi nhắm mắt, cố xua đuổi hình ảnh Kỷ Trầm An mặc áo sơ mi nhạt màu, hờ hững tựa vào kệ bếp nhìn xuống tôi. Sự ngượng ngùng này kéo dài đến tận sáng thứ Bảy. Tôi quyết định áp dụng chiến thuật "rùa rụt cổ". Ăn sáng xong, tôi nhốt mình trong phòng ngủ, lôi bài tập ra làm, cương quyết không ra ngoài nếu không có việc cấp bách. Nhưng ông trời dường như rất thích trêu ngươi. Đến gần trưa, tôi vào phòng tắm định rửa mặt cho tỉnh táo. Vừa mở vòi, một tia nước lạnh toát bắn thẳng vào giữa mặt. Vòi nước của bồn rửa bị rỉ sét từ tuần trước, nay chính thức bục phần khớp nối, nước xịt ra tung tóe bám đầy lên gương và làm ướt sũng nửa mảng áo phông của tôi. Tôi luống cuống tìm cách khóa van nhưng van bị kẹt cứng, vặn đỏ cả tay cũng không nhúc nhích. Nước chảy lênh láng ra sàn gạch. Hết cách, tôi đành phải cắn răng chạy ra phòng khách. Trầm An đang ngồi trên sô pha, cắm cúi gõ laptop. Nghe tiếng tôi gọi, anh ngẩng lên, nhíu mày nhìn bộ dạng nhếch nhác ướt sũng của tôi rồi lập tức đứng dậy đi theo vào phòng tắm. Không gian phòng tắm vốn đã nhỏ hẹp, thêm sự xuất hiện của anh, mọi thứ bỗng trở nên chật chội lạ thường. Trầm An không nói không rằng, thuần thục ngồi xổm xuống trước bồn rửa, một tay vặn vòi, một tay thò vào gầm tủ để khóa van tổng. Nhưng chiếc van quá cũ, anh thử vài lần đều không được. "Lấy hộp dụng cụ cho anh. Ở ngăn dưới cùng tủ giày." Anh ra lệnh, giọng điệu dứt khoát. Tôi răm rắp chạy đi lấy. Khi quay lại, Trầm An đã cởi hai cúc áo trên cùng, xắn tay áo lên quá khuỷu. Anh nhận lấy chiếc cờ lê từ tay tôi, hơi nghiêng người, chen vào giữa khoảng trống chật hẹp giữa bồn rửa và máy giặt. Tôi đứng ngay phía sau anh, định lùi ra ngoài nhường chỗ nhưng sàn nhà trơn trượt, chân vừa nhấc lên đã loạng choạng. Sợ ngã, tôi vội bám lấy mép bồn rửa, vô tình khiến cơ thể nhoài về phía trước, đứng sát ngay cạnh anh. Anh bắt đầu vặn ốc. Cánh tay dùng sức, những đường nét gân guốc dưới lớp da rõ mồn một. Cơ bắp dưới lớp áo sơ mi hơi căng lên theo từng chuyển động. Cạch. Chiếc cờ lê trượt khỏi con ốc gỉ. Do quán tính, cánh tay của Trầm An vung về phía sau. Khuỷu tay anh vô tình sượt qua eo tôi. Không phải một cái chạm hời hợt, mà là một sự ma sát rõ ràng qua lớp áo phông mỏng ướt sũng. Hơi ấm từ da thịt anh truyền thẳng qua lớp vải, ập vào cảm quan của tôi nhanh như điện giật. Tôi giật bắn mình, phản xạ có điều kiện lùi phắt lại, cộc lưng mạnh vào tường. Tiếng động lớn khiến Trầm An dừng tay. Anh xoay người lại, ánh mắt chạm thẳng vào tôi. Khoảng cách giữa hai chúng tôi lúc này chưa đầy nửa mét. Không gian tĩnh lặng, chỉ còn tiếng nước nhỏ giọt tong tong bồn rửa. Ánh đèn phòng tắm hắt lên gương mặt góc cạnh của anh. Đáy mắt anh rất sâu, không còn sự hờ hững thường ngày, mà thay vào đó là một sự dò xét mang tính áp bách. Anh nhìn chằm chằm vào tôi, tầm mắt lướt từ khuôn mặt đỏ bừng, xuống bờ vai đang hơi gồng lên phòng ngự, rồi dừng lại ở vị trí bên eo vừa bị chạm phải. Tôi nín thở, người cứng đờ, không dám nhúc nhích. Trái tim đập thình thịch trong lồng ngực như muốn nhảy ra ngoài. Tôi cố tìm một câu nói đùa để xua tan bầu không khí quỷ dị này, nhưng cổ họng nghẹn ứ, không phát ra được âm thanh nào. Anh không hỏi. Không vặn vẹo. Chỉ lẳng lặng xoay người lại, vặn chặt con ốc cuối cùng. Nước ngừng chảy. Trầm An đứng thẳng dậy, ném chiếc cờ lê vào hộp dụng cụ bằng một động tác dứt khoát. Anh lau tay vào khăn, bước lướt qua tôi. Khi đi ngang qua, anh đưa tay lên, vỗ nhẹ vào đỉnh đầu tôi một cái, giọng trầm và nhẹ tênh: "Xong rồi. Ngơ ra đó làm gì? Thay áo đi, sắp cảm rồi đấy." Anh bước ra ngoài, để lại tôi đứng trân trân trong phòng tắm. Bàn tay anh vừa vỗ lên đầu tôi mang theo chút thô ráp, nhưng lại khiến da đầu tôi tê dại. Tôi nhìn mình trong gương. Mặt mũi đỏ lựng, ánh mắt bấn loạn. Cái chạm nhẹ nhàng, tự nhiên ấy lẽ ra phải khiến tôi an tâm, nhưng thực chất, nó lại như một nhát búa đập vỡ lớp vỏ bọc an toàn cuối cùng. Cái mác "anh em trong nhà" đang bong tróc từng mảng. Tôi nhận ra, sự lúng túng này không phải vì tôi sợ anh, mà vì... tôi bắt đầu để ý đến anh.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện