Chương 2/5 · Tỏ tình với học trưởng thất bại, tôi về ôm anh hàng xóm 6 múi
Chương 2: Tin nhắn chưa đọc và bát mì bốc khói
Tác giả: Tư Hạ
Tôi đứng dán chặt lưng vào cánh cửa tủ lạnh, hai tay giấu nhẹm ra sau lưng, hận không thể thu nhỏ mình lại bằng một con kiến rồi chui tọt xuống khe gạch men. Kỷ Trầm An không vội dồn ép. Anh ấy thong thả xoay người lại phía bồn rửa, vặn vòi nước rửa sạch tay, rút khăn giấy lau khô rồi mới quay lại nhìn tôi. Ánh mắt anh bình thản, dường như cái ôm sống chít ban nãy của tôi chẳng tạo ra chút gợn sóng nào đối với anh. "Sao anh lại ở trong nhà em?" Tôi khàn giọng lên tiếng, cố tình lờ đi câu hỏi trượt môn hay thất tình của anh, nỗ lực vớt vát lại chút chủ quyền của chủ nhà. Trầm An hất cằm về phía chiếc bàn trà ngoài phòng khách. "Xem điện thoại đi." Tôi luống cuống đi vòng qua người anh, cố giữ khoảng cách an toàn ít nhất một mét. Vớ lấy chiếc điện thoại đang nằm chỏng chơ trên bàn, màn hình vừa sáng lên, hàng loạt thông báo WeChat hiện ra. Nổi bật nhất là tin nhắn thoại mẹ tôi gửi từ ba tiếng trước. Tôi bấm nghe. Giọng mẹ lanh lảnh vang lên giữa phòng khách yên tĩnh: "Chiêu Chiêu, bố mẹ săn được vé máy bay giá rẻ đi Tam Á, cất cánh lúc bốn giờ chiều nay rồi. Chìa khóa dự phòng mẹ đưa cho Tiểu An. Thằng bé vừa từ Anh về, nên mẹ nhờ nó tiện thể ngó ngàng đến con luôn. Liệu hồn mà cư xử cho tử tế đấy!" Tin nhắn kết thúc bằng một tiếng tút gọn lỏn. Cư xử tử tế? Tôi vừa mới nhào vào ôm chặt lấy eo con trai nhà người ta, tử tế ở chỗ nào? Tôi chột dạ tắt màn hình điện thoại, đứng ngốc tại chỗ, nước mưa từ ngọn tóc vẫn đang nhỏ tong tong xuống sàn gỗ. Ngay lúc đó, một chiếc khăn bông trắng và dày bay thẳng về phía tôi, rơi trúng đỉnh đầu, che khuất tầm nhìn. "Lau tóc đi, kẻo cảm." Giọng Trầm An vang lên từ phía sau. Tôi kéo chiếc khăn xuống, thấy anh đã bước ra khỏi bếp, thản nhiên ngồi xuống chiếc sô pha đơn. Trầm An cầm điều khiển bật TV, chỉnh âm lượng ở mức vừa phải, ánh mắt dán vào màn hình tin tức buổi tối, hoàn toàn để lại cho tôi một khoảng không gian riêng tư để tự xốc lại tinh thần. Sự tinh tế này rất quen thuộc. Năm tôi mười lăm tuổi, vì thi trượt môn Toán mà bị mẹ mắng một trận tơi bời. Tôi ôm cặp sách chạy sang nhà anh khóc lóc. Lúc đó, Trầm An cũng vứt cho tôi một cái khăn, bật TV, rồi lẳng lặng ngồi bên cạnh để mặc tôi sụt sùi cho đến khi nín hẳn. Nhưng đó là chuyện của quá khứ. Bây giờ, tôi không thể tự nhiên chạy đến ngồi phịch xuống bên cạnh anh, càng không dám kể lể chuyện mình vừa bị Ngô Dật Tầm từ chối thẳng thừng. Giữa chúng tôi dường như có một lớp màng vô hình vừa được kéo lên, cản trở mọi phản xạ tự nhiên của một đứa "em gái". Tôi đứng lau tóc một cách máy móc, tầm mắt vô thức lia về phía sô pha. Trầm An ngồi vắt chéo chân, một tay gác lên tựa để tay, ngón trỏ gõ nhẹ theo nhịp điệu của bản tin. Áo sơ mi hơi nhăn lại ở phần eo, phác họa ra những đường nét gọn gàng, rắn rỏi. Lòng bàn tay tôi đột nhiên nóng ran. Xúc giác về vòng eo săn chắc, về bờ vai rộng lớn khi nãy lại ùa về, rõ ràng đến mức tôi phải nắm chặt chiếc khăn bông để xua đi cảm giác ngứa ngáy nơi đầu ngón tay. "Xong rồi thì vào ăn đi." Câu nói của anh ấy cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn loạn của tôi. Trầm An đã đứng dậy từ lúc nào, đi vào bếp bưng ra một bát sứ lớn đặt lên bàn ăn. Tôi lầm lũi đi tới, kéo ghế ngồi xuống. Trước mặt tôi là bát mì bò hầm cà chua nóng hổi, nước dùng đỏ ao mỡ màng, vài miếng thịt bò thái dày dặn xen lẫn màu xanh của hành lá. Trầm An kéo chiếc ghế đối diện ngồi xuống, vươn tay rót cho tôi một cốc nước ấm. "Trong tủ lạnh chỉ còn chừng này đồ, em ăn tạm đi." Tôi cầm đũa, gật đầu hàm hồ thay cho lời cảm ơn, rồi cúi gằm mặt xuống bát mì. Hơi nóng bốc lên ngùn ngụt, rất nhanh làm mờ hai mắt kính. Lần này tôi không tháo kính ra, cứ để mặc lớp sương mờ ấy che giấu sự lúng túng trên mặt mình. Tôi cắm cúi ăn, tiếng đũa va vào thành bát lạch cạch. Trầm An không ăn, anh chỉ ngồi đó uống nước, thỉnh thoảng lướt điện thoại. Dù không ngẩng lên, tôi vẫn cảm nhận được sự tồn tại của anh quá mức mạnh mẽ. Tiếng lật trang màn hình, tiếng anh đặt cốc thủy tinh xuống mặt bàn gỗ, thậm chí cả tiếng thở rất nhẹ của anh, tất cả đều phóng đại trong không gian chật hẹp. "Ngon không?" Anh đột nhiên hỏi. "Ngon." Tôi đáp nhanh, suýt cắn vào lưỡi. Thực ra, tôi chẳng nếm ra mùi vị gì. Cả khoang miệng đều nhạt nhẽo. Sự tập trung của tôi đã hoàn toàn đi chệch hướng. Tôi lén nâng mắt, nhìn qua lớp kính mờ, lướt qua yết hầu hơi nhô lên của anh, lướt qua đường viền hàm sắc cạnh, rồi dừng lại ở bàn tay đang cầm điện thoại. Những đốt ngón tay rõ ràng, mu bàn tay nổi vài đường gân xanh mờ mờ. Một nhận thức sắc bén đâm toạc lớp vỏ bọc bình yên giả tạo. Người ngồi đối diện tôi không còn là "anh Trầm An" hay giải bài tập giúp tôi nữa. Anh ấy là một người đàn ông. Một người đàn ông mang theo sự áp bách từ hình thể đến khí chất, đủ sức vạch ra một ranh giới rạch ròi giữa hai giới tính. Tôi cắm mặt húp nốt ngụm nước dùng cuối cùng, tự nhủ ngày mai nhất định phải xin đi học nhóm ở thư viện đến khuya, tuyệt đối không thể ở riêng cùng anh trong căn nhà này thêm một giây phút nào nữa.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện